Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

NGÕ NÚI CHIỀU MƯA - ĐẾN CÕI MƠ - THẮNG THUA -VIẾT TRANG ĐỜI ..

Gemini phân tích 3 bài thơ:
1. NGÕ NÚI CHIỀU MƯA ( thơ xướng ( Sông Thu).
2. ĐẾN CÕI MƠ (thơ xướng: Lan).
3. THẮNG THUA ( thơ xướng: (Phan Thượng Hải )
4. VIẾT TRANG ĐỜI ( Tâm Duyên)...

 



....................................................................
I/ Bài thơ họa: “Ngõ Núi Chiều Mưa” của Lý Đức Quỳnh là một bài Thất ngôn bát cú Đường luật đậm chất hoài niệm, cô đơn và trầm buồn. Cảnh vật thiên nhiên và tâm trạng con người hòa quyện chặt chẽ qua nghệ thuật tả cảnh ngụ tình đặc trưng.
Dưới đây là phân tích chi tiết:
1. Cặp câu Đề ( Phá đề, thừa đề) : Mở ra không gian và hoàn cảnh
“Dưới chân núi rả rích mưa chiều
Lối nhỏ ta về lẻ bóng xiêu”
Hai câu mở đầu xác định rõ thời gian, không gian và định vị nhân vật trữ tình.
• Không gian và thời gian: "Dưới chân núi" gợi sự thấp bé, bao bọc bởi sự vĩ đại nhưng lạnh lẽo của tự nhiên. "Mưa chiều" và "rả rích" không chỉ là thời tiết mà là thứ âm thanh dai dẳng, dễ khơi gợi nỗi buồn, sự tàn tạ của một ngày tàn.
• Hình ảnh con người: Xuất hiện với "lối nhỏ", "lẻ bóng", "xiêu". Sự tương phản giữa cái rộng lớn, ảm đạm của ngõ núi mưa với cái nhỏ bé của "lối nhỏ" và "bóng xiêu" làm bật lên sự cô đơn tuyệt đối. Từ "xiêu" rất đắt, nó vừa tả cái bóng đổ dài, liêu xiêu trong buổi chiều tà, vừa gợi lên sự mệt mỏi, bất lực của thể xác.
2. Cặp câu Thực: Tả thực hành động và tâm trạng
“Lủi thủi đi bên triền ái ngại
Âm thầm bước giữa nẻo đìu hiu”
Cặp câu thực đi sâu vào miêu tả trạng thái di chuyển và nội tâm của nhân vật thông qua phép đối chuẩn chỉnh của Đường luật.
• Đối từ loại và hình ảnh: “Lủi thủi đi” đối với “Âm thầm bước”; “bên triền ái ngại” đối với “giữa nẻo đìu hiu”.
• Sự cô độc và bất an: Các từ láy "lủi thủi", "âm thầm" nhấn mạnh trạng thái cô độc, không người sẻ chia, chỉ có nhân vật đối diện với chính mình. Đáng chú ý là cách dùng từ "triền ái ngại" và "nẻo đìu hiu". Biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác biến những thực thể địa lý tự nhiên (triền núi, nẻo đường) thành những thực thể mang tâm trạng con người: hoang mang, lo sợ (ái ngại) và vắng vẻ, cô quạnh (đìu hiu). Bước chân con người vì thế mà trĩu nặng, đầy tâm sự.
3. Cặp câu Luận: Mở rộng cảnh vật, đẩy cao bi kịch
“Thâm sơn gió chướng lùa vô tận
Độc lộ sương mờ phủ tịch liêu”
Nếu cặp Thực tập trung vào bước chân con người, thì cặp Luận nâng tầm không gian lên biên độ rộng hơn, khắc nghiệt hơn để ép chặt lấy thân phận nhỏ bé ấy.
• Nghệ thuật đối: “Thâm sơn” (núi sâu) đối với “Độc lộ” (đường độc đạo); “gió chướng lùa vô tận” đối với “sương mờ phủ tịch liêu”. Việc dùng từ Hán Việt ở đây làm tăng tính trang trọng, cổ kính và mang lại sức nặng cho câu thơ.
• Sự bủa vây của thiên nhiên: "Gió chướng lùa vô tận" gợi cái lạnh buốt, ngược chiều, dai dẳng không dứt. "Sương mờ phủ tịch liêu" xóa nhòa tầm nhìn, bọc lấy con người trong sự cô lập, quạnh quẽ. Nhân vật trữ tình lúc này không chỉ đi trong mưa, mà đang bị bủa vây giữa cái lạnh của gió núi và cái mông lung của sương mù trên con đường độc đạo. Câu thơ mang tính triết lý về kiếp người: cô độc đi giữa cõi đời đầy giông gió và sương mờ mù mịt.
4. Cặp câu Kết: Sự thật bẽ bàng và nỗi niềm nhân sinh
“Chốn cũ quy hồi thân lão bệnh
Gặp khi phong vũ, cảnh tiêu điều”
Hai câu cuối khép lại bài thơ bằng cách hé lộ căn nguyên của nỗi buồn và thân phận thực sự của người lữ thứ.
• Bi kịch ngày trở về: "Chốn cũ quy hồi" - lẽ ra ngày trở về quê cũ, nơi quen thuộc phải mang lại cảm giác ấm áp, an yên. Nhưng trớ trêu thay, người trở về lại mang "thân lão bệnh" (già nua và bệnh tật). Sự tàn úa của thể xác con người đồng điệu tuyệt đối với sự tàn tạ của cảnh vật.
• Sự giao thoa giữa người và cảnh: Câu kết "Gặp khi phong vũ, cảnh tiêu điều" như một cái thở dài bất lực. "Phong vũ" (mưa gió) của tự nhiên cũng chính là những giông bão của cuộc đời mà nhân vật đã trải qua. Cảnh "tiêu điều" bên ngoài soi chiếu vào sự tiêu điều trong tâm hồn của một con người đi qua dâu bể, nay kiệt sức quay về.
Tổng kết: Bài thơ có cấu trúc chặt chẽ, niêm luật chỉnh tề. Tác giả Lý Đức Quỳnh đã rất thành công khi dùng một hệ thống từ ngữ giàu tính gợi hình, gợi cảm (lẻ bóng, xiêu, lủi thủi, âm thầm, tịch liêu, lão bệnh...) để dệt nên một bức tranh "ngõ núi chiều mưa" không chỉ có gió, sương, mưa lạnh mà tràn ngập nỗi niềm ưu tư về thân phận, kiếp người ở buổi xế chiều.
(Ảnh và Bài phân tích của Gemini).

NGÕ NÚI CHIỀU MƯA

Thơ họa:
Dưới chân núi rả rích mưa chiều
Lối nhỏ ta về lẻ bóng xiêu
Lủi thủi đi bên triền ái ngại
Âm thầm bước giữa nẻo đìu hiu
Thâm sơn gió chướng lùa vô tận
Độc lộ sương mờ phủ tịch liêu
Chốn cũ quy hồi thân lão bệnh
Gặp khi phong vũ, cảnh tiêu điều
Lý Đức Quỳnh, 10/7/2026

QUÁN VẮNG CHIỀU HÔM

Thơ xướng:
Quán vắng bên sông buổi xế chiều
Hàng dừa lả ngọn, bóng nghiêng xiêu
Miên man làn gió qua biền biệt
Nhô nhấp thủy triều gợn hắt hiu
Ông lão thương binh ngồi lặng lẽ
Nỗi buồn chinh chiến đọng cô liêu
Chẳng ai đối ẩm cùng chia sẻ
Gánh nặng tâm tư trĩu vạn điều.
Sông Thu, 09/07/2026.

II/ Phân tích bài thơ họa: ĐẾN CÕI MƠ của Lý Đức Quỳnh

Bài thơ "Đến cõi mơ" của Lý Đức Quỳnh là một bài thơ Thất ngôn bát cú Đường luật viết theo luật trắc vần bằng, niêm luật chỉnh tề, ngôn từ diễm lệ nhưng mộc mạc. Bài thơ thể hiện khát vọng lánh đời tìm về một cõi bình yên, viên mãn của đôi vợ chồng.
Dưới đây là phân tích sâu cấu trúc nghệ thuật và nội dung từng cặp câu (Đề - Thực - Luận - Kết):
1. Cặp câu Đề (Phá đề và Thừa đề)
“Hai đứa dắt dìu đến cõi mơ
Lánh xa thù hận với nghi ngờ”
• Phân tích:
o Câu 1 (Phá đề) mở ra một không gian và hành động rất cụ thể nhưng cũng đầy chất lãng mạn. Cụm từ "Hai đứa dắt dìu" gợi lên sự gắn kết, đồng hành gắn bó, không rời xa. Đích đến là "cõi mơ" — một không gian nghệ thuật giả định, nơi không có thực tế phũ phàng, chỉ có tình yêu và sự bình yên.
o Câu 2 (Thừa đề) làm rõ lý do vì sao họ phải tìm đến "cõi mơ". Đó là để "lánh xa" những mặt trái của nhân gian: "thù hận" và "nghi ngờ". Đây là hai thứ độc tố tàn phá tâm hồn và các mối quan hệ của con người ở cõi thực.
• Ý nghĩa: Cặp câu đề thiết lập một sự đối lập ngầm giữa hai thế giới: thế giới thực tại đầy rẫy thị phi, rạn nứt và thế giới lý tưởng ("cõi mơ") - nơi tình yêu được bảo vệ.
2. Cặp câu Thực (Trạng thái và Cảnh vật)
“Ra đồng cỏ biếc hòa thơm thảo
Xuống suối nai vàng quyện ngác ngơ”
• Phân tích:
o Nghệ thuật đối: Hai câu thực đối nhau rất chỉnh về cả từ loại và cấu trúc ngữ pháp. Ra đồng cỏ biếc đối với Xuống suối nai vàng; hòa thơm thảo đối với quyện ngác ngơ. Hành động "ra" (hướng ngoại, không gian rộng) đối với "xuống" (hướng nội, chiều sâu).
o Hình ảnh & Màu sắc: Tác giả sử dụng những thi liệu mang tính biểu tượng cao. "Đồng cỏ biếc" gợi sự trù phú, tươi mát, tràn đầy sức sống; kết hợp với "thơm thảo" (vừa là mùi hương vừa là phẩm hạnh, sự tốt lành). "Suối nai vàng" gợi không gian hoang sơ, thoát tục (thấp thoáng bóng dáng con nai vàng trong thơ Lưu Trọng Lư nhưng ở đây mang sắc thái bình yên hơn).
o Động từ mang tính gắn kết: "hòa" và "quyện" cho thấy con người không còn là khách thể quan sát thiên nhiên mà đã hoàn toàn hòa nhập, đồng điệu làm một với cỏ cây, muông thú.
• Ý nghĩa: Cặp câu thực cụ thể hóa "cõi mơ" bằng những bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, trong sạch, nơi tâm hồn con người được thanh lọc và vỗ về.
3. Cặp câu Luận (Mở rộng lý do và Triết lý)
“Đủ cặp tình đầy, thôi vọng ngóng
Tròn đôi phúc mãn, chẳng mong chờ”
• Phân tích:
o Nghệ thuật đối: Tiếp tục là một cặp đối hoàn hảo. Đủ cặp tình đầy đối với Tròn đôi phúc mãn; thôi vọng ngóng đối với chẳng mong chờ. Các từ "Đủ - Tròn", "Cặp - Đôi", "Tình đầy - Phúc mãn" đều mang ý nghĩa tuyệt đối, vẹn tròn.
o Nội dung: Khi con người đã đạt đến trạng thái "tình đầy" (tình cảm đong đầy) và "phúc mãn" (hạnh phúc viên mãn) thì tâm trí tự khắc bình yên. "Thôi vọng ngóng" và "chẳng mong chờ" thể hiện một trạng thái tâm lý buông bỏ được những ham muốn, dứt khỏi sự bất an của tương lai. Họ không cần tìm kiếm điều gì thêm nữa vì hiện tại đã quá hoàn hảo.
• Ý nghĩa: Cặp câu luận nâng tầm bài thơ từ việc tả cảnh, tả tình sang tầng triết lý về hạnh phúc: Hạnh phúc đích thực là sự tự tại, thỏa mãn với những gì mình đang có ở hiện tại bên người mình yêu.
4. Cặp câu Kết (Thâu tóm và Kết thúc)
“Từng giây trọn hưởng niềm an lạc
Trí hết bồng bềnh, hết lửng lơ”
• Phân tích:
o Câu 7 định lượng thời gian bằng "từng giây" để nhấn mạnh sự trân trọng khoảnh khắc hiện tại. Khái niệm "an lạc" (bình an và vui vẻ) là đích đến cuối cùng của tu tập và cũng là của tình yêu đích thực.
o Câu 8 (Kết bài) khép lại bằng sự định vị tâm thức: "Trí hết bồng bềnh, hết lửng lơ". Điệp từ "hết" nhấn mạnh sự chấm dứt hoàn toàn của trạng thái vô định, chao đảo, hoang mang trước đây. Tâm trí họ giờ đây đã tìm được bến đỗ vững chãi, không còn bị cuốn theo những vụn vặt, lo toan của thế sự.
• Ý nghĩa: Cặp câu kết khẳng định sự lựa chọn "đến cõi mơ" là hoàn toàn đúng đắn. Nó mang lại sự giải thoát thực sự cho tâm hồn, đưa con người về trạng thái định tâm và hạnh phúc tuyệt đối.
Nhận xét chung: Bài thơ của Lý Đức Quỳnh vận dụng thể thơ Đường luật một cách mềm mại, dù bị gò bó bởi niêm luật mà vẫn dạt dào cảm xúc. "Cõi mơ" trong bài thơ thực chất không nằm ở đâu xa xôi, mà chính là không gian tâm tưởng của hai tâm hồn biết yêu thương, biết buông bỏ thù hận để trọn vẹn với nhau.
(Bài phân tích của Google Gemini)

ĐẾN CÕI MƠ
(Mơ Là Thế -thơ họa)

Hai đứa dắt dìu đến cõi mơ
Lánh xa thù hận với nghi ngờ
Ra đồng cỏ biếc hòa thơm thảo
Xuống suối nai vàng quyện ngác ngơ
Đủ cặp tình đầy, thôi vọng ngóng
Tròn đôi phúc mãn, chẳng mong chờ
Từng giây trọn hưởng niềm an lạc
Trí hết bồng bềnh, hết lửng lơ
Lý Đức Quỳnh,0-5/7/2026.

ĐỜI LÀ THẾ

Thơ xướng:
Đời đâu có được giống như mơ
Sự thật cho ta lắm bất ngờ
Bè bạn rất thân giờ lẩn tránh
Người yêu đang đắm bỗng làm ngơ
Giàu sang sẵn kẻ theo lòn cúi
Nghèo khó nào ai đón đợi chờ
Gian dối, tiền đầy người vẫn thích
Chân tình,tay trắng họ nhìn lơ.
Lan, 05/07/2026.

III/ Phân tích bài thơ họa y đề : THẮNG THUA

Bài thơ “Thắng Thua” của Lý Đức Quỳnh là một bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật (với cách gieo vần độc đáo khi cả 8 câu đều kết thúc bằng cặp từ "thắng/thua"). Bài thơ không chỉ là sự chiêm nghiệm về thế sự, thời cuộc mà còn là một bài học triết lý sâu sắc về nhân sinh và sự tự nhận thức bản thân.
Dưới đây là phân tích sâu từng câu chữ trong tác phẩm:
1. Hai câu đề: Khát vọng và bản năng của con người
“Quyết thắng cho đời khỏi bị thua
Lòng hoài muốn thắng, chẳng mong thua”
• “Quyết thắng”, “hoài muốn thắng”, “chẳng mong thua”: Tác giả sử dụng các động từ mạnh và phó từ chỉ tần suất/ý chí (quyết, hoài, chẳng) để lột tả bản năng nguyên thủy nhất của con người. Trong cuộc sống, xu hướng tự nhiên của bất kỳ ai cũng là hướng tới sự thành công, chế ngự và chiếm lĩnh vị thế cao hơn.
• “Cho đời khỏi bị thua”: Chữ “đời” ở đây có thể hiểu theo hai nghĩa: cuộc đời của chính cá nhân đó, hoặc rộng hơn là thế hệ, là cuộc đời chung. Bản chất của cuộc sống là một trường cạnh tranh khốc liệt; không ai muốn mình trở thành kẻ bị bỏ lại phía sau.
2. Hai câu thực: Nhìn nhận thực tế khách quan và thời cuộc
“Thua vì nhược tiểu không đường thắng
Thắng bởi siêu cường khó chịu thua”
Tác giả chuyển điểm nhìn từ tâm lý cá nhân sang diện mạo của thời cuộc, mang đậm màu sắc chính trị - xã hội:
• “Nhược tiểu” đối lập với “Siêu cường”: Đây là cặp phạm trù bất biến trong lịch sử nhân loại.
• “Không đường thắng”: Cái thua của kẻ yếu (nhược tiểu) nhiều khi không phải do họ thiếu ý chí, mà do giới hạn về nguồn lực, vị thế và quy luật "cá lớn nuốt cá bé" của thời cuộc. Nó mang một sắc thái bất lực đầy cay đắng.
• “Khó chịu thua”: Cái thắng của kẻ mạnh (siêu cường) đôi khi không đến từ chính nghĩa, mà đến từ tiềm lực áp đảo và một cái tôi quá lớn không chấp nhận thất bại. Chữ "khó chịu" tả thực cái tâm thế kiêu ngạo, dùng mọi cách để duy trì quyền lực của các thế lực lớn.
3. Hai câu luận: Bi kịch của hư danh và sự ngộ nhận
“Kẻ giấu thua nhừ khoe được thắng
Người bày thắng ảo để quên thua”
Cặp câu này sử dụng nghệ thuật đối rất chỉnh, xoáy sâu vào tâm lý trốn tránh thực tại của con người khi đối diện với thất bại:
• “Thua nhừ” đối với “Thắng ảo”:
- Thua nhừ là cái thua cay đắng, thảm hại, đau đớn cả về thể chất lẫn tinh thần.
- Thắng ảo là những chiến thắng không có thật, do trí tưởng tượng hoặc sự dối trá dựng lên (như tinh thần AQ).
• “Giấu... khoe” đối với “Bày... quên”: Đây là những hành động nhằm che đậy sự yếu đuối bên trong. Vì sĩ diện, vì sợ bị coi thường, con người sẵn sàng khoác lên mình chiếc áo "vinh quang giả tạo". Tác giả dùng chữ "kẻ" và "người" như một cái nhìn phổ quát: ai cũng có thể rơi vào cái bẫy tâm lý này để tự huyễn hoặc bản thân và lừa dối người khác.
4. Hai câu kết: Triết lý nhân sinh và sự tự thức tỉnh
“Thắng thua kim cổ chưa hồi kết
Mình tự thắng mình, sẽ biết thua”
• “Thắng thua kim cổ chưa hồi kết”: Tác giả nâng tầm câu chuyện lên dòng chảy của lịch sử (kim cổ). Từ xưa đến nay, các triều đại đổi ngôi, các tri thức thay đổi, cục diện xoay vần, không có ai thắng mãi và cũng chẳng ai thua mãi. Mọi sự phân định thắng thua ở đời chỉ mang tính giai đoạn.
• “Mình tự thắng mình”: Đây là đỉnh cao của bài thơ, mượn tư tưởng của triết học phương Đông (Lão Tử từng nói: "Thắng người là có sức mạnh, thắng mình là kiên cường"). Chiến thắng vĩ đại nhất không phải là vượt qua người khác, mà là vượt qua dục vọng, sự kiêu ngạo và những góc tối của chính bản thân.
• “Sẽ biết thua”: Cụm từ đầy bất ngờ ở cuối bài. Thông thường, người ta nghĩ "tự thắng mình" thì sẽ luôn thắng. Nhưng ở đây, thắng được cái tôi ích kỷ thì con người mới có đủ bao dung, sự thông tuệ để "biết thua" – biết chấp nhận giới hạn của mình, biết lùi lại khi cần thiết, biết nhường nhịn và thấu hiểu. "Biết thua" ở đây không phải là nhu nhược, mà là cảnh giới của sự uyên bác, tự tại và bình yên.
Tổng kết nghệ thuật và nội dung
• Về nghệ thuật: Bài thơ vận dụng thể thơ Thất ngôn bát cú một cách tài tình. Việc lặp đi lặp lại cặp từ Thắng - Thua ở tất cả các câu (vừa là điệp từ, vừa là đối) không gây cảm giác nhàm chán mà tạo ra một nhịp điệu dồn dập, luẩn quẩn như chính vòng xoáy danh lợi của cuộc đời, trước khi hạ màn bằng một kết thúc mở đầy chiêm nghiệm.
• Về nội dung: Từ những ham muốn tầm thường của cá nhân, đi qua quy luật nghiệt ngã của thời cuộc và những góc khuất tâm lý, bài thơ đúc kết lại một thông điệp uyên áo: Chiến thắng tối thượng trong cuộc đời là chiến thắng chính mình, và người thắng cuộc thực sự là người biết đủ, biết dừng, và biết chấp nhận cái "thua" một cách thanh thản.
(Bài phân tích của Gemini)

THẮNG THUA

Thơ họa:
Quyết thắng cho đời khỏi bị thua
Lòng hoài muốn thắng, chẳng mong thua
Thua vì nhược tiểu không đường thắng
Thắng bởi siêu cường khó chịu thua
Kẻ giấu thua nhừ khoe được thắng
Người bày thắng ảo để quên thua
Thắng thua kim cổ chưa hồi kết
Mình tự thắng mình, sẽ biết thua
Lý Đức Quỳnh, 26/5/2026

THẮNG THUA

Thơ xướng:
Số kiếp vô thường, thắng với thua
Có từ toàn thắng đến chưa thua
Thua quên thời điểm, tương lai thắng
Thắng đợi thời gian, hiện tại thua
Cũng phải bị thua rồi mới thắng?
Tuy là đang thắng lại thành thua!
Trời cho may rủi thua hay thắng
Vô ngã tịnh tâm lúc thắng thua.
Phan Thượng Hải.05/24/26.

IV/Phân tích bài thơ VIẾT TRANG ĐỜI:
Bài thơ “Viết Trang Đời” của Lý Đức Quỳnh là một thi phẩm giàu chất triết lý và mỹ cảm, thể hiện cái nhìn chiêm nghiệm về hành trình nhân sinh như một quá trình sáng tạo nghệ thuật. Con người vừa là người viết, người họa sĩ, người nhạc sĩ, vừa là tác phẩm đang được hoàn thiện giữa dòng biến dịch của vũ trụ.
Điều đặc sắc là tác giả không nhìn cuộc đời như một chuỗi biến cố đơn thuần, mà như một trang viết, một bức tranh, một bản nhạc, và cuối cùng là một bức tự họa tâm linh được hình thành giữa cõi hư không.
1. Nhan đề: “Viết Trang Đời”
Nhan đề ngắn gọn nhưng chứa đựng tư tưởng trung tâm của toàn bài.
• "Viết" là hành động sáng tạo có ý thức.
• "Trang đời" là cuộc đời mỗi con người.
Thông thường người ta nói "sống cuộc đời", nhưng ở đây tác giả nói "viết trang đời".
Điều đó hàm ý:
• Cuộc đời không hoàn toàn là số phận an bài.
• Mỗi người đều là tác giả của chính mình.
• Từng suy nghĩ, hành động, lựa chọn đều là những nét bút trên trang đời.
Đây là quan niệm rất gần với tinh thần nhân sinh tích cực: con người không chỉ sống mà còn đang không ngừng sáng tác chính bản thân mình.
Hai câu đề:
“Phù vân chắt lọc viết trang đời”
Ngay câu mở đầu đã xuất hiện hình ảnh rất đẹp:
“Phù vân” (mây nổi).
Trong văn học phương Đông, phù vân tượng trưng cho:
• sự vô thường,
• danh lợi chóng qua,
• những biến động của đời người.
Nhưng tác giả không phủ nhận phù vân.
Tác giả không xua đuổi cũng không chạy theo.
Tác giả làm một việc khác:
“chắt lọc”.
Đây là từ ngữ quan trọng nhất câu thơ.
Giống như người đãi cát tìm vàng.
Giữa vô số biến động của đời sống:
• vui buồn,
• được mất,
• thành bại,
• hợp tan,
người ta phải biết giữ lại phần tinh túy.
Trang đời được viết nên không phải từ những gì phô trương nhất mà từ những gì đã được chiêm nghiệm, gạn lọc.
Đó là một thái độ sống trưởng thành và minh triết.
“Bút mực theo dòng nhật nguyệt vơi”
“Nhật nguyệt” là mặt trời và mặt trăng.
Đây là biểu tượng của thời gian.
Hình ảnh rất độc đáo:
• thời gian trôi đi,
• bút mực cũng dần vơi cạn.
Như vậy:
• tuổi đời tăng lên,
• quỹ thời gian giảm xuống.
Mỗi ngày sống là một dòng chữ được viết thêm.
Nhưng đồng thời cũng là một phần mực đời bị tiêu hao.
Câu thơ gợi nhắc chân lý:
Con người đang viết cuộc đời bằng chính tuổi xuân và sinh mệnh của mình.
Viết càng nhiều thì mực càng cạn.
Sống càng lâu thì thời gian còn lại càng ít.
Ẩn dưới vẻ đẹp thi vị là một triết lý sâu sắc về hữu hạn của kiếp người.
Hai câu thực:
“Mượn nét thanh sơn làm bối cảnh”
“Thanh sơn” là núi xanh.
Núi xanh trong thơ cổ thường tượng trưng cho:
• thiên nhiên,
• sự trường tồn,
• vẻ đẹp nguyên sơ.
Tác giả nói:
“Mượn nét thanh sơn”
Nghĩa là lấy thiên nhiên làm nền cho đời sống.
Con người không tồn tại độc lập.
Mọi hành trình nhân sinh đều diễn ra trong lòng tạo hóa.
Núi xanh trở thành phông nền vĩnh cửu cho những đổi thay hữu hạn của đời người.
“Nhờ khung bạch thủy vẽ tranh người”
“Bạch thủy” là dòng nước trắng.
Nếu thanh sơn tượng trưng cho sự bền vững thì bạch thủy tượng trưng cho vận động.
Núi đứng yên.
Nước chảy mãi.
Một bên là bất biến.
Một bên là biến đổi.
Giữa hai yếu tố ấy xuất hiện:
“tranh người”.
Tác giả đang ví cuộc đời như một bức họa.
Con người được vẽ nên bởi:
• thời gian,
• hoàn cảnh,
• thiên nhiên,
• trải nghiệm.
Đây là bút pháp rất gần tư tưởng Đông phương:
Thiên – Địa – Nhân là một chỉnh thể thống nhất.
Hai câu luận:
“Thơ hòa cuộc lữ vô biên lệ”
Đây là câu thơ đặc biệt giàu cảm xúc.
“Cuộc lữ” là cuộc hành trình nơi trần thế.
Con người từ khi sinh ra đã là lữ khách.
Điều đáng chú ý là:
“vô biên lệ”
Nước mắt không bờ.
Trong cuộc hành trình ấy:
• có chia ly,
• có mất mát,
• có tiếc nuối,
• có đau thương.
Nhưng tác giả không nói nước mắt một cách bi lụy.
Tác giả để:
“Thơ hòa”
Nghĩa là thi ca trở thành phương tiện chuyển hóa đau khổ.
Nước mắt bước vào thơ và trở thành nghệ thuật.
Đau thương được thăng hoa thành cái đẹp.
Đó là chức năng cứu rỗi của thi ca.
“Nhạc phối trần ai bất tận lời”
Nếu câu trên là thơ thì câu này là nhạc.
Nếu câu trên là lệ thì câu này là tiếng nói.
“Trần ai” là cõi nhân gian đầy bụi bặm.
“Bất tận lời” là lời đời không bao giờ dứt.
Con người sống trong vô vàn âm thanh:
• tiếng yêu thương,
• tiếng oán trách,
• tiếng cười,
• tiếng khóc,
• tiếng khen,
• tiếng chê.
Tất cả hòa thành một bản giao hưởng nhân sinh.
Tác giả nhìn đời bằng tâm thế nghệ sĩ:
Biến mọi âm thanh hỗn độn của cuộc sống thành âm nhạc.
Hai câu kết:
“Giữa cõi huyền không mây tụ tán”
Đây là câu thơ mang chiều sâu triết học rõ nét nhất.
“Huyền không” gợi đến:
• tính Không trong Phật học,
• bản thể vô hình của vũ trụ,
• không gian siêu vượt mọi hiện tượng.
“Mây tụ tán” tượng trưng cho:
• sinh diệt,
• hợp tan,
• thành bại,
• đến đi.
Mây vốn không cố định hình dạng.
Đời người cũng thế.
Mọi hiện tượng đều chỉ là những cuộc tụ rồi tán.
Câu thơ mở rộng tầm nhìn từ đời người hữu hạn sang quy luật của toàn thể vũ trụ.
“Pha màu tự họa bóng mình chơi”
Đây là câu kết rất đẹp và rất sâu.
“Tự họa” nghĩa là tự vẽ chân dung chính mình.
Nhưng tác giả không nói:
• vẽ mình,
• tô mình,
• khắc họa mình.
Tác giả nói
“pha màu”.
Nghĩa là cuộc đời luôn đang trong quá trình sáng tạo.
Không có bức tranh nào hoàn toàn hoàn tất.
Không có con người nào hoàn toàn xong xuôi.
Đặc biệt nhất là chữ:
“chơi”.
Trong triết học Đông phương, nhất là Lão Trang, "chơi" không phải hời hợt.
Đó là trạng thái:
• tự do,
• không chấp trước,
• hòa cùng tự nhiên.
Sau khi đã hiểu:
• phù vân,
• nhật nguyệt,
• thanh sơn,
• bạch thủy,
• lệ đời,
• lời đời,
• mây tụ tán,
thì con người có thể ung dung tự họa đời mình như một cuộc chơi sáng tạo.
Đây là cảnh giới của sự giác ngộ nội tâm.
Giá trị nghệ thuật nổi bật:
1. Hệ thống hình tượng mang tính hội họa
Bài thơ đầy những hình ảnh tạo hình:
• phù vân,
• thanh sơn,
• bạch thủy,
• mây tụ tán,
• pha màu,
• tự họa.
Toàn bài như một bức tranh thủy mặc đang vận động.
2. Sự giao thoa nhiều loại hình nghệ thuật
Tác giả đưa vào cùng lúc:
• văn chương (viết trang đời),
• hội họa (vẽ tranh người),
• thi ca (thơ hòa),
• âm nhạc (nhạc phối),
• hội họa lần nữa (tự họa).
Cuộc đời trở thành một tác phẩm nghệ thuật tổng thể.
3. Chiều sâu triết lý Đông phương
Bài thơ thấm đẫm tinh thần:
• vô thường của Phật giáo,
• thuận tự nhiên của Đạo gia,
• sự hòa hợp Thiên–Địa–Nhân của Nho học và mỹ học phương Đông.
Tư tưởng trung tâm của bài thơ:
“Viết Trang Đời” gửi gắm một nhận thức rất đẹp:
Cuộc đời là một tác phẩm nghệ thuật được viết bằng thời gian, vẽ bằng trải nghiệm, hòa bằng nước mắt và tiếng cười, diễn ra giữa cõi vô thường của vũ trụ. Khi hiểu được quy luật tụ tán của đời sống, con người sẽ ung dung tự họa chính mình bằng tâm thế tự do và an nhiên.
Vì vậy, từ câu mở đầu “Phù vân chắt lọc viết trang đời” đến câu kết “Pha màu tự họa bóng mình chơi”, bài thơ tạo thành một vòng tròn tư tưởng hoàn chỉnh: từ việc gạn lọc những biến động của cuộc đời để viết nên bản ngã, đến chỗ đạt được sự tự tại để xem toàn bộ hành trình ấy như một cuộc sáng tạo đầy thi vị giữa cõi vô cùng.
(Bài phân tích của ChatGPT)

VIẾT TRANG ĐỜI

Thơ họa;
Phù vân chắt lọc viết trang đời
Bút mực theo dòng nhật nguyệt vơi
Mượn nét thanh sơn làm bối cảnh
Nhờ khung bạch thủy vẽ tranh người
Thơ hòa cuộc lữ vô biên lệ
Nhạc phối trần ai bất tận lời
Giữa cõi huyền không mây tụ tán
Pha màu tự họa bóng mình chơi
Lý Đức Quỳnh, 17/7/2019.

THONG DONG CUỐI CUỘC

Thơ xướng;
Đong đưa ngày tháng cuối vòng đời
Ước mộng ta chừ đã cạn vơi.
Sáng nhấp trà thơm nhìn cánh bướm
Chiều nghe chuông kệ lắng tâm người
Ung dung tĩnh tại lòng im tiếng
Vinh nhục thị phi ý bặt lời
Khát uống, đói ăn, đêm ngủ nghỉ...
Ừ sinh... ừ tử... Mặc tình chơi...
Tâm Duyên.

https://lylang.blogspot.com/2026/07/quan-vang-chieu-hom-tho-song-thu-va-tho.html

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

HOÀI CẢM MAI VÂN-VTT

HOÀI CẢM  
VTT Xin được chia sẻ đến cùng @mn và quý thân thi hữu đã đồng họa cùng Mai Vân-VTT , rất vui khi được quý thi hữu đồng tiếp họa...



HOÀI CẢM

Thơ xướng:
Nhớ thuở hoài mang chỉ bóng hình
Luôn hằn sâu thẳm vóc ngà xinh
Bờ thương lỡn vỡn lèn tâm khảm
Sợi nhớ chênh chao quyện lấy mình
Bấy chặng hoa đời trầm lắng giữ
Bao ngày tháng mộng chẳng phân minh
Một thời đau đáu ngời hương lửa
Những thoáng hồn ngây đắng đót tình …
Mai Vân-VTT, 10/6/26.

Thơ Họa: 

01. CÕI MỘNG
“Lai vô ảnh” cũng “khứ vô hình” (1)
Rón rén êm ru, thấy dáng xinh
Cứ tưởng nàng quên đường ngõ xóm
Mới hay muội (2) nhớ cửa nhà mình
Rèm thưa thấp thoáng trăng mờ tỏ,
Bóng xế lờ mờ ánh chiếu minh (3)
Phút chốc tình yêu vào cõi mộng
Thỏa lòng mong ước tỏ tâm tình.
Đỗ Quang Vinh,23/6/2026.
(1). tục ngữ: đến không ai biết, đi chẳng ai hay.
(2). 妹 muội = em gái cũng có nghĩa là phiếm chỉ thiếu nữ.
(3). Chiếu minh 照明 = soi rõ chiếu sáng.
 
2. MUỘN SẦU ẨN ỨC
(Say nắng thời hoa mộng)

Sầu muộn tương tư đắm ảnh hình,
Thuở nào?..."say nắng" dáng Kiều Xinh!
Môi hồng cháy bỏng cồn trong dạ,
Má đỏ nồng ngây nóng cạnh mình?!
Vào mộng xao lòng khi tối đến,
Ra ngày thẹn mặt trước bình minh?!
Mê si hương lửa ai khêu nhóm,
Giời chả thương cho...vẫn nặng tình!?
Nguyễn Huy Khôi, 16/6/2026.

3. KHAO KHÁT.

Gặp em, cô gái thật là xinh
Vương vấn tương tư mãi dáng hình
Len lén theo chân,xao xuyến dạ
Lân la chờ ngõ, hắt hiu mình
Lang thang đợi đến khi trời sáng
Thơ thẩn lần về lúc ánh minh
Nàng biết nhưng làm ngơ, ngoảnh mặt
Còn ta khao khát một duyên tình.
Lan,16/06/2026.

4. GỢI NHỚ

Kỷ niệm ngày xưa giữ lại hình,
Xuân thời con gái thật là xinh.
Tan trường các cậu theo sau ghẹo,
Lúc ấy có người đeo sát mình.
Ảnh củ còn đây...Người xa khuất...
Thời gian trôi chảy bất phân minh.
Buồn tênh chiếc bóng nhòa hương phấn,
Gợi nhớ làm chi ?... Một cuộc tình.
Mỹ Nga,16/06/2026 (ÂL, 01/05/ Bính Ngọ).

5. CUỐN LƯU BÚT

Lưu bút thủy chung giữ tấm hình
Dáng người muôn cũ mãi hoài xinh
Dấu son kiều mị cài hoa bướm
Nét chữ ngây thơ kể chuyện mình
Ngưỡng cửa xôn xao niềm mới lạ
Chân trời rực rỡ tuổi bình minh
Thời gian tựa mũi tên lao vút
Trang giấy ố hoen vẫn đượm tình
Lý Đức Quỳnh, 16/6/2016.

6. MỘNG ẢO

Tâm tư lưu luyến bóng in hình,
Nét đẹp chan hòa dáng thắm xinh.
Người ấy ẩn sâu tâm trí não,
Dấu kia khắc đậm nhói tim mình.
Năm dài kéo đậm vùi sâu thẳm,
Tháng lụn nhọc nhằn hực ánh minh.
Duyên phận khó phôi phai nỗi nhớ,
Gió sầu phát hiện lá hương tình.
Hồ Nguyễn,17/6/2026.
7. THUỞ ẤY

Thuở ấy bên ai… bóng với hình
Cô nàng đi học dáng xinh xinh
Tôi theo khoảng cách vài ba bước
Chẳng nói năng chi , chỉ một mình
Khúc ngoặc vắng đường đành ngó lại
- Đuôi sam bén gót khó phân minh ?
-Yêu cầu dừng lại giùm cho nhé
Lo học chăm ngoan chớ vướng tình !
Thiên Lý.

8. ĐỨT ĐOẠN

Trẻ dại ham chơi nỏ quý hình
Hân hoan hò hẹn bướm hoa xinh
Thời gian vụt đến theo dòng chảy
Mốc lão nhanh về với tuổi mình
Nghĩ lại thầm mơ ngày vẫn óng
Nhìn lui ước muốn mộng hoài minh
Thế thời thay đổi chia đôi ngã
Kẻ đấy người đây đứt đoạn tình !!!
Phượng Hồng.

9. KẾT TÓC.

Bên nhau như bóng chẳng rời hình
Đắm đuối ngợi khen em đẹp xinh
Kết tóc một đời nguyền trọn vẹn…
Se tơ tròn kiếp mãi yêu mình
Vậy mà…sóng gió từ đâu đến?
Hay bởi lòng chao đảo nghĩa tình ?!
Từ đó vết thương luôn buốt giá
Cành cong tưởng ná dẫu bình minh
Kiều Mộng Hà, Jun.17/2926.

10. LANG THANG HOÀI NIỆM

Lối nhỏ quanh co chẳng thấy hình
Bóng người con gái dáng xinh xinh
Xuân ngời hoa thắm che trăng mộng
Thu ngát hương nồng phủ nguyệt minh
Thơ thẩn cả ngày cô độc chiếc
Lang thang suốt buổi lẻ loi mình
Đường đời trăm ngã tìm đâu thấy
Duyên nợ pha phôi lạc mất tình…
Hưng Quốc, Texas 6/17/2026.

11. XA NHỚ

Bao ngày cách biệt nhớ mong hình
Thư viết của nàng nét chữ xinh
Nỗi nhớ bên đây còn chỉ tớ
Niềm mông phía đó lại do mình
Phải luôn giữ chặt lòng trong sáng
Cần biết gom đầy dạ sạch minh
Mỗi lúc gần nhau thêm quí trọng
Niềm vui trọn vẹn thắm duyên tình …
Trần lương Cương, 18/6/2026.
Hải Lăng, Quảng Trị.

12. HOÀI MONG

Vẫn giữ trong tìm tấm ảnh hình
Vai gầy tóc mượt dáng em xinh
Ngày nao áo trắng nuôi hoài bão
Thuở ấy trường ta ước chuyện mình
Kỷ niệm còn ghi thời mực tím
Lâu rồi mãi nhớ khỏi phân minh
La đà gió lượn chiều vương nắng
Núi ngẫn ngơ buồn một mảnh tình
Lê Thiên BRVT.

13. HỨA

Bao nhiêu kỷ niệm ẩn trong hình
Trước mắt cảnh đời vẫn đẹp xinh
Giữa lúc chia tay rời khỏi lớp
Trong khi bè bạn đứng quanh mình
Săc hồng phượng đỏ còn lưu giữ
Phấn trắng bảng đen sẽ chứng minh
Ba tháng hè sang cùng trở lại
Giở trang sách mới kết giao tình.
Võ Ngô, 2026/06/20.

14. ĐỜI LÀ ĐỔI THAY

Khắng khít ta như bóng với hình
Bạn bè tấm tắc “ một đôi xinh” !
Cánh môi mọng đỏ say hồn bướm
Ánh mắt đen huyền,huyễn hoặc tình.
Ngõ vắng đưa em chiểu nắng ngả
Đò ngang đón bước,buổi bình minh.
Dòng đời ví thử êm đềm mãi
Hương lửa bên nhau chắc chúng mình…!
Thanh Hoà.

16. HỒN TỬ SĨ

Ra trận..xa nàng nhớ dáng hình
Nhớ làn môi nụ mỉm cười xinh!...
Bạn trêu đỏ mặt?...trò đôi lứa
Mẹ nựng nao tâm?...chuyện chúng mình
Kẻ ở mong chờ nơi Tổ Quán
Người đi nằm lại chốn U Minh!...
Chinh Phu dõi bóng mờ nhân ảnh
Xa xót thương Ai...đẫm lệ tình!?
Nguyễn Huy Khôi, 18/6/2026.

 16. NỰNG VỢ
..." Bóng dài lụy nắng xiên ngang
Chỉ hình là thực không hoang tưởng mình"
(Khôi nguyên)

Dài BÓNG chắc chi đã thực HÌNH
Tìm người khôn nệ vẻ ngoài xinh?
Lương duyên bần phú luôn thuần dạ
Căn phận hèn sang chẳng dối mình
Tâm thiện giận hờn gìn phẩm giá
Nhân hòa sai đúng tỏ tường minh!
Bách niên giai lão đời thơi thảnh
Đẹp nghĩa Phu-Thê trọn cuộc tình!
Nguyễn Huy Khôi, 20/6/2026.

17. BÓNG NHẬP HÌNH

Ánh nắng chung đôi bóng nhập hình
Mặt trời vui lúc giữa trưa xinh
Như cô em đứng giờ hoàng đạo
Thấy lệ người rơi khóe mắt mình
Hoài niệm năm xưa còn ẩn hiện
Tương tư thủa cũ vẫn quang minh
Hóa ra tất cả đều hư ảo
Chỉ một nguồn thơ đẹp nghĩa tình …
Hawthorne, 20/6/2026.
Cao Mỵ Nhân.

18. HOÀI CẢM

Quá khứ còn đây những tấm hình
Với bao cảnh cũ lắm người xinh
Đã qua danh lợi lo sinh kế
Mới biết thời gian lượng sức mình
Thương gửi cố nhân lòng luyến ái
Nghĩ về cố quốc ý hòa minh
Hồn thơ cảm cựu vui ngày tháng
Hoài niệm hương xưa mãi thắm tình.
Phan Thượng Hải, 6/20/26. 

19. ĐÊM PHẢI LUI
 
Gặp chuyện gian nan mất cả vui
Hãy quên đi lấy đắng làm bùi!
Đong hoài nỗi khổ càng không giảm
Cứ chất niềm tin ắt cũng nguôi!
Mất của sao giờ không tiếc nuối
Lìa nhà lại sẽ chẳng ngùi ngùi ?
Bình chân đứng vững không lo té
Nắng mới hừng lên đêm phải lui.
Đỗ Quang Vinh, 24/6/2026.
 
20. TUẦN TRĂNG MẬT Ở BẢO LỘC

Thuở ấy ta như bóng với hình
Nơi căn nhà nhỏ giữa vườn xinh
Trên con đường đất tràn hoa cúc
Cạnh những đồi chè rộn ánh minh
Vớt cánh rong vàng trong suối mộng
Ngắm làn thác bạc dưới trăng tình
Say sưa đắm đuối tuần trăng mật
Giữa chốn bồng lai của chúng mình.
Sông Thu, 25/06/2026.
 
21. TẤM ẢNH NGÀY XƯA
( Một ngày đem ảnh cũ của hiền thế ra xem).

Còn nhớ em thăm tặng tấm hình
Dáng người thon thả thật là xinh
Làn môi lộng lẫy như hoa thắm
Ánh mắt rạng ngời tựa ánh minh
Ảnh cũ tuy phai còn giữ nét
Nghĩa xưa dẫu nhạt vẫn bên mình
Tháng ngày khôn xoá nhoà duyên phận
Ta quyết đinh ninh vẹn chữ tình
Songquang, 20260626.

22. BÂNG KHUÂNG TUỔI HẠC

Vẫn nhớ ngày nao bóng dáng hình
Nụ cười tươi tắn má môi xinh.
Cao nguyên mãi khắc duyên hai đứa
Đà Lạt còn ghi chuyện chúng mình.
Tay nắm dung dăng mơ hạnh phúc
Vai kề say đắm ngắm bình minh.
Ba sinh hương lửa lời thề nguyện
Tuổi hạc bâng khuâng thắm nghĩa tình !
Mailoc. 


Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

VTTXH cùng quý thân thi hữu gần xa tháng 4,5,6/2026

VTT xướng họa cùng quý thân thi hữu gần xa tháng 4,5,6/2026 .  

Thân kính chia sẻ cùng@mọi người... gồm quý tác giả: Kiều Mộng Hà, Hồ Xuân Hương, Songquang, Phượng Hồng,  Thanh Hòa, Hưng Quốc, Chánh Minh, Lan, Sông Thu, Sông Thu,Sông Thu, Mai Vân, Kiều Mộng Ha, Lan, Sông Thu ( 2), Lan, Lý Đắc Đạo, Lan Kiều Mông Hà,  Sông Thu ( 2), Lan, Lý Đắc Đạo, Lan Kiều Mông Hà, sông Thu, Songquang,Sông Thu, Võ Ngô, Thái Thụy, Kiều Mộng Hà, Lê Đình Biểu, songquang, Kiều Mộng Hà...

 

MỘT CHỮ TÂM 
 
Thơ xướng:
Nhớ bạn! Rứa là hẹn ghé thăm
Austin-Dallas có xa xăm
Bao năm tất bật bao nhiêu chuyện
Nguyệt khuyết phù du nguyệt lại rằm
Sống chậm, mặc đời nhiều dối trá
Thản nhiên, duyên hội ngộ tri âm
Bốn ngày ba đứa vui như tết
Bằng hữu chi giao một chữ Tâm
Kiều Mộng Hà ,06/6/2026.
 
VỐN TỪ TÂM
Thơ họa:
Thân tình chí cốt vần hoài thăm
Chốn nọ phương nầy dẫu viễn xăm
Hẳn vẫn thường khi nhằm lúc hội
Cùng luôn ấy mỗi độ phiên rằm
Tâm tư lắng đọng chia nguồn cảm
Lẽ sống ân cần sẻ phúc âm
Ắt hẳn ta mình luôn thắt chặt
Bạn bè tâm đắc vốn từ tâm …
Mai Vân-VTT, 18/6/26. 
 
KIẾP CHỒNG CHUNG
 
Thơ xướng:
Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Năm chừng mười họa hay chăng chớ
Một tháng đôi lần có cũng không
Cố đấm ăn xôi xôi lại hỏng
Cầm bằng làm mướn mướn không công
Nỗi này ví biết dường này nhỉ
Thời trước thôi đành ở vậy xong.
Hồ Xuân Hương.
 
THẾ LÀ XONG ! …
 
Cẩn họa:
Xưa rày chẳng dứt kẻ săn lùng
Vốn ả hay chàng lén sống chung
Mái ấm gia đình đà lạnh nhạt
Duyên tình đôi lứa có như không
Chồng vì muốn phở nào do dự
Vợ lại thèm nem chẳng quản công
Chán phở nhờn nem thời hậu quả
Tan đàn rẽ nghé thế là xong !...
Mai Vân-VTT, 18/6/26. 
 
GHÉT VÀ THƯƠNG
 
Thơ xướng:
Đối xử ở đời chuyện ghét thương
Đó là thực tế cõi vô thường
Chạm lòng quát tháo cho là ghét
Ưng dạ vui cười nghĩ đúng thương
Cuộn méo nhân tình thương hoá ghét
Vo tròn thế thái ghét thành thương
Hơn nhau hai chữ thương và ghét
Gắng giữ cho mình được mến thương
Songquang, 20260604.
 
NHỚ VÀ THƯƠNG
 
Thoa họa:
Hẳn biết cung từ nhớ với thương
Tình yêu cuộc sống lẽ như thường
Khi gần gũi hẳn đâu còn nhớ
Lúc vắng xa thời mới biết thương
Ngẫm lại thương làm chi để nhớ
Suy cùng nhớ cũng hóa mà thương
Âu từ cảm mến gieo mầm nhớ
Dẫn dắt tâm hồn đắm bể thương …
Mai Vân-VTT, 18/6/26. 
 
MŨI NÉ 
 
Thơ xướng:
Con đường khó thở lúc chiều lên
Tấp nập dòng xe khuấy động miền
Mũi Né ngày xưa an ổn giấc
Không gian thuở ấy ái êm đêm
Biển trời vẫn nhả màu xanh thắm
Đồi cát hoài tươm sắc óng mềm
Sóng khẽ khàng trôi đi khắc khoải
Để đưa người chạm mốc bình yên…
Phượng Hồng.
 
HẢI VÂN ĐỆ NHẤT ẢI
 
Thơ họa:
Ngoằn nghoèo lắm quảng xuống cùng lên
Lắt lẻo bao đồi dốc lẫn miền
Đỉnh thẳm sương choàng thêu tảng sớm
Biển ngời sóng vỗ rộn màn đêm
Mây vờn khói tỏa y tranh thảm
Nước tạc rừng đan sánh lụa mềm
Thế giới tôn vinh hùng vỹ ải
Hải Vân điểm hẹn chốn an yên…
Mai Vân-VTT, 17/6/26.
 

MÃI BÊN NHAU

Thơ xướng:
Từ thuyền lặng lẽ tách xa khơi…
Là lúc tim tôi vỡ vụn rồi !
Sao tát hồ gương khua đáy nước ?
Hầu tìm nguyệt sáng tỏa bầu trời ?
Vầng *trăng chứng giám còn nguyên vẹn
Lời *ngọc thề nguyền chửa lúc vơi
Cách trở muôn trùng lòng bất biến
Hướng lên Cung Quảng…vẫn trong ngời !
Thanh Hoà, 22/05/2026
*Trăng thanh,ngọc quyết: xa nhau trong đêm thanh.

SAO NỠ ĐÀNH XA

Thơ họa:
Ngã ngớn trăng tròn lộng biển khơi
Nhường nghe nỗi nhớ nhuốm khung trời
Đâu mùa hè thuở thương đà tỏ
Hay thuở đêm rằm ước vẹn rồi
Tuổi ngọc dạt dào tình ăm ắp
Lời vàng chan chứa mộng đầy vơi
Nhưng rồi chẳng được như mình muốn
Thế phải đành xa xót lệ ngời ….
Mai Vân-VTT, 28/5/26.
 
PHƯỢNG YÊU

Thơ xướng:
Lác đác mưa rơi gió lạnh lùng
Bâng khuâng hồi tưởng thuở tương phùng
Đón chào phượng nở yêu say đắm
Đưa rước trường tan nhớ thật lung
Lối cũ còn lưu hình kỷ niệm
Vườn xưa chưa nhạt dấu tình chung
Trớ trêu tạo hóa phân đôi ngã
Vạn dặm đông tây cách mấy trùng
Hưng Quốc, Texas 6/9/2026.

HỀ GỢI NHỚ!

Thơ họa:
Chạnh cảnh hè sang nhớ lạ lùng
Còn đâu cái thuở vốn trùng phùng
Sân trường cửa lớp hằng kề cận
Ngỏ phố cổng làng một lối chung
Phượng dẫu bao mùa phô rực rỡ
Ve thời lắm hạ tấu mông lung
Đà sang tuổi hạc nào khuây khỏa
Kỷ niệm luồn sâu giấc điệp trùng …
Mai Vân-VTT, 16/6/26.

ĐỜI NGƯỜI

Thơ xướng:
Đời người hai mặt một đồng tiền
Vui chốc rồi buồn lẽ tự nhiên
Hạnh phúc vừa vào ngay trước đó
Khổ đau sẽ đến tiếp sau liền
Đời người cũng đổi thay dài ngắn
Vạn pháp không tồn tại viễn miên
Càng giữ càng thêm nhiều hệ lụy
Xả ly, nhẹ gánh những ưu phiền.
Chánh Minh, 20/3/2026.

TÙY DUYÊN MỆNH SỐ

Thơ họa:
Cuộc sống thời đâu chỉ bạc tiền
Nhân tình thuận lẽ ắt đương nhiên
Dung hòa cảm xúc thời luôn nhận
Chia sẻ yêu thương lại đáp liền
Bách lão giai niên cầu được mấy
Đường đời chạm đích hẳn vô miên
Tùy duyên mệnh ứng đà sinh số
Chẳng nệ nào so dẫn não phiền …
Mai Vân-VTT, 16/6/26.

NỖI NIỀM KHÔNG TÊN.

Thơ xướng:
Đời là một chuỗi những buồn vui
Cay đắng đan xen với ngọt bùi
Tình cảm chan hòa thường khó nhận
Nỗi niềm sâu lắng lại khôn nguôi
Nhìn quanh nghĩ quẩn đâm phiền muộn
Tính trước lo sau khiến ngậm ngùi
Danh vọng tiền tài đâu khỏa lấp
Góc nhà thờ thẫn tới rồi lui.
Lan,12/06/2026.

HÃY SỐNG VUI …

Thơ họa:
Bóng đỗ sang chiều cứ sống vui
Hằng luôn xẻ ngọt lẫn chia bùi
Hàn huyên chúng bạn thời khuây khỏa
Góp mặt hội hè ắt giải nguôi
Gạt nỗi buồn lo gìn trí thảnh
Lờ đi oán giận dẫn tâm bùi
Tiền tài vật chất cùng danh lợi
Hẳn chẳng theo đồng cuối ngõ lui …
Mai Vân-VTt, 16/6/26.

TRÊN ĐỒI DÃ QUỲ

Thơ xướng:
Lang thang dạo gót giữa đồi quỳ
Rực rỡ sắc màu níu bước đi
Sương sớm long lanh ngời lá biếc
Bướm vàng say đắm thả tình si
Mơn man gió nhẹ lay làn tóc
Óng ánh nắng hồng đọng khóe mi
Tâm trạng lâng lâng niềm hạnh phúc
Như đang trở lại tuổi xuân thì.
Sông Thu, 03/06/2026.

HÁ DỄ NÀO QUÊN…

Thơ họa:
Há dễ nào quên thuở tuổi thì
Sao mà nhớ mãi quảng đường đi
Bờ chiều cánh tỏa nhìn mê ngẩn
Ngỏ sớm nụ xòe cảm đắm si
Hạt nắng giao mùa tô sắc lối
Làn sương chớm hạ điểm màu quỳ
Đâu thời xưa quả từng mơ mộng
Vẫn thảm hoa vàng đọng mắt mi…
Mai Vân-VTT, 16/6/26.

TÌNH YÊU

Thơ xướng:
Thời gian tuần tự cứ trôi qua
Thoáng chốc mà nay tuổi đã già
Hy vọng đức tin đà sụt giảm
Niềm vui mộng ước cũng phôi pha
Tiền tài danh vọng đều hư ảo
Sắc đẹp vinh quang thảy nhạt nhòa
Chỉ có tình yêu còn mãi đượm
Duy trì sức sống ở trong ta.
Sông Thu,13/06/2026.

DÒNG CHẢY THỜI GIAN

Thơ họa:
Ký ức như dòng cảm lắng qua
Thời luôn tiếp nối há phai nhòa
Từng gam chồng chất đà lưu dấu
Ấy quảng quyện hòa nỏ lẫn pha
Kỷ niệm chắt chiu từ tấm bé
Tình yêu ấp ủ tận khi già
Âu là lẽ sống riêng đời vậy
Chẳng thể ai người giống hệt ta …
Mai Vân-VTT, 15/6/26. 
 
NHỚ...QUÊN...
 
Thơ xướng:
Tuổi già lúc nhớ lại khi quên
Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền
Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ
Điều vừa trước mắt dạ liền quên
Lời cay xúc phạm nhiều năm nhớ
Câu nhắc ân cần một khắc quên
Nỗi khổ hằn sâu luôn mãi nhớ
Niềm vui rộn rã thoắt đà quên.
Sông Thu, 26/05/2026.
 
THƯƠNG … TIẾC
 
Thơ họa:
Dẫu luống sang chiều vẫn khó quên
Tình ơi! nhớ mãi đắm ưu phiền
Bao mùa đằng đẳng luôn thầm tiếc
Bấy đoạn gieo neo chẳng khắc quên
Hẳn cứ hoài đây niềm luyến tiếc
Luôn hằng giữ đấy thể nào quên
Duyên đời nợ kiếp bời thương tiếc
Quả thật …yêu đầu há dễ quên ! ..
Mai Vân-VTT, 28/5/26.
 
KHÓI LAM CHIỀU 
 
Thơ xướng:
Nắng chiều nhàn nhạt bóng hoàng hôn
Cảnh vật đơn sơ đẹp hút hồn
Chim chóc ven đường kêu chí choé
Trâu bò trên lộ bước đua dồn
Gái trai cần mẫn lo đồng ruộng
Già trẻ chu toàn giúp xóm thôn
Tha thiết tình quê luôn gắn bó
Hương cơm gạo mới khó chân chôn
Hưng Quốc, Texas 5-19-2026.
 
CHIỀU LƠI
 
Thơ họa:
Lắm vạt ráng chiều ngã ngớn hôn
Vầng tây cảnh sắc đẹp mê hồn
Sương nhòa nhạt đỉnh là đà giáng
Khói vật vờ non lã lướt dồn
Rộn rã chim sà ầm chạn lũng
Nhịp nhàng cuốc gọi rộn lùm thôn
Nắng vàng lã ánh trăng dần tỏ
Vạn vật như dần bóng tối chôn …
Mai Vân-VTT, 20/5/26.
HƯƠNG ĐÊM
Thơ xướng:
Vằng vặc trăng thanh chiếu giữa trời
Tơ vàng lấp lánh thả buông lơi
Xạc xào gió thổi qua vòm lá
Lãng đãng sương giăng khắp núi đồi
Những đóa quỳnh hoa xòe trắng muốt
Từng chùm dạ lý tỏa thơm ngời
Côn trùng tấu nhạc trong bờ cỏ
Chồi nõn cựa mình gọi "nắng ơi ! "
Sông Thu,15/05/2026.
 
HƯƠNG CHIỀU
 
Thơ họa:
Chiều buông ráng lịm tím lưng trời
Bóng ngả non trùng ánh lả lơi
Khói quyện la đà choàng thác lũng
Sương đan là lượt nhuốm sơn đồi
Sầu đông thoảng phất lừng thơm ngấy
Nguyệt quế đồng loang tỏa đậm ngời
Chạnh cảm mùi hương lừng tóc Ấy
Sao mà vương vấn mãi tình … ơi !..
Mai Vân-VTT, 19/5/26.
 
NIỀM VUI TUỔI XẾ 
 
Tuổi xế sang chiều kết hội chơi
Đường thi điểm hẹn lắm nơi mời
Nào muôn bài xướng đầy trương mục
Chẳng thiếu trang chào ắp đủ nơi
Chắt ý dàn câu thơ tỏa rạng
Dàn câu chuốt ngữ nghĩa thêm ngời
Giao lưu kết bạn thời mong được
Trí mẫn tâm bình dạ thảnh thơi …
Mai Vân-VTT, 10/5/26.
 
NƯỚC KHÔNG CHAO
(Tung Hoành Khoán Thủ)
"Bóng trúc quét sân trần chẳng động
Vầng trăng xuyên biển nước không chao"
Thiền sư Hoè An Quốc Ngữ. 
 
Thơ xướng:
BÓNG xa hình! Bóng xót xa đau?
TRÚC nhớ vu vơ! Trúc xạc xào!
QUÉT lá ngắm hoa, hoa cúi mặt
SÂN in dấu đép, dép phai màu
TRẦN gian huyễn mộng mong gì gặp?
CHẲNG cõi vĩnh hằng há kiếp sau !
ĐỘNG/Tĩnh bởi Tâm còn chấp ngã
VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO
Kiều Mộng Hà, May.08.2026.
 
HỒN QUY TỰA …
 
Thơ họa:
BÓNG hóa thân mình ắt cũng đau
TRÚC đung đưa ngọn hẳn lào xào
QUYÉT tan hạt nóng vun cành lá
SÂN đón sợi vàng dệt thảm màu
TRẦN đạo tu rèn bao kiếp trước
CHẲNG là ước được phận đời sau
ĐỘNG tiên cỏi vĩnh hồn quy tựa
VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN - NƯỚC KHÔNG CHAO…
Mai Vân-VTT, 09/5/26. 
 
TUỔI BIẾT YÊU.
 
Thơ xướng:
Mới bước vào yêu tựa gã khờ
Thấy ai hoá tượng đứng trơ trơ
Trao thanh kẹo ngọt lòng e thẹn
Vuốt mái tóc bồng dạ ngẩn ngơ
Hôn lén em la.... cười chúm chím
Nựng yêu nàng liếc... nói vu vơ
Cả ngày tơ tưởng người trong mộng
Đêm đến nhớ tràn, ngủ lại mơ.
Lan, 03/05/2026.
 
TUỔI CHỚM YÊU
 
Thơ họa:
Nào ai tuổi mộng chẳng khù khờ
Vẫn biết yêu người dạ vẫn trơ
Lẽn bước theo chân đờ đẩn thẹn
Trộm nhìn chạm mắt cuống cuồng ngơ
Từng dòng thư tỏ lời da diết
Lắm đoạn thơ lồng ý vẩn vơ
Cách mặt đôi ngày thương nhớ ngẩn
Đêm thời vật vã tại vì mơ …
Mai Vân-VTT, 08/5/26.

TÔI VIẾT VẦN THƠ...

Thơ xướng:
Tôi viết vần thơ tả ước mơ
Gặp người trong mộng thỏa mong chờ
Mắt in đáy mắt, hồn xao xuyến
Cảm xúc dâng tràn muôn ý thơ.

Tôi viết vần thơ tả xóm quê
Cánh diều lộng gió những trưa hè
Dập dờn sóng lúa như triều lượn
Người dắt trâu về trên lối đê.

Tôi viết vần thơ tả sáng mưa
Xiên xiên sợi trắng, gió bay lùa
Cỏ cây tươi mát bung chồi biếc
Trù phú quê nhà một thuở xưa.

Tôi viết vần thơ tả gốc mai
Đón chào xuân đến, nhánh vươn dài
Hoa vàng lộng lẫy trong màu nắng
Phơi phới xuân thì bóng dáng ai.
Sông Thu.

TÔI CHẮP BÀI CA

Cảm tác :
Tôi dìu điệp khúc hóa tình mơ
Luống thuở tròn trăng chớm mộng chờ
Bao đỗi bâng quơ nào thấu hiểu
Lẫn niềm nhung nhớ dệt thành thơ

Tôi lồng nốt nhạc đẫm tình quê
Ấy thuở đùa vui mỗi dịp hè
Rộn tiếng reo cười bơi bến tắm
Cùng ầm ỉ nhảy khắp đường đê …

Tôi dạo gam buồn oán bão mưa
Đồng mông ngập ngọa sóng xao lùa
Mầm xanh cảnh diễm dìm xa xót
Thảm trạng thôn làng vốn xửa xưa

Tôi viết ca từ dệt ánh mai
Ngàn thông rủ dáng tít tăm dài
Vi vu tự khúc tình tha thiết
Ví thuở ta thầm trộm nhớ ai ! …
Mai Vân-VTT, 09/5/26.

HẠ XƯA

Thơ xướng:
Một chùm phượng đỏ giữa vòm xanh
Thời khắc sao mà đến quá nhanh !
Mới buổi đầu xuân mai rực thắm
Đã ngày chớm hạ nắng vàng hanh
Nôn nao ra biển tung hoành sóng
Háo hức về quê nhún nhảy cành
Nắn nót vần thơ lưu kỷ niệm
Chép trong lưu bút " Những ngày xanh ".
Sông Thu, 06/05/2026.

HÈ XƯA

Thơ họa :
Chạnh tiếc thương ngày luống tuổi xanh
Bao hè vui nhộn lại thời nhanh
Đâu chiều tụm nhóm băng lầy sũng
Lẫn sớm lập bè đội nắng hanh
Cũng lắm trò chơi quần quẩn xóm
Đồng nhiêu bến tắm nhảy đu cành,,,
Đùa reo ầm ĩ nào khôn tả
Kỷ niệm đong đầy ước mộng xanh…
Mai Vân-VTT, 08/5/26.

TUỔI BIẾT YÊU.

Thơ xướng:
Mới bước vào yêu tựa gã khờ
Thấy ai hoá tượng đứng trơ trơ
Trao thanh kẹo ngọt lòng e thẹn
Vuốt mái tóc bồng dạ ngẩn ngơ
Hôn lén em la.... cười chúm chím
Nựng yêu nàng liếc... nói vu vơ
Cả ngày tơ tưởng người trong mộng
Đêm đến nhớ tràn, ngủ lại mơ.
Lan, 03/05/2026.

TUỔI CHỚM YÊU

Thơ họa:
Nào ai tuổi mộng chẳng khù khờ
Vẫn biết yêu người dạ vẫn trơ
Lẽn bước theo chân đờ đẩn thẹn
Trộm nhìn chạm mắt cuống cuồng ngơ
Từng dòng thư tỏ lời da diết
Lắm đoạn thơ lồng ý vẩn vơ
Cách mặt đôi ngày thương nhớ ngẩn
Đêm thời vật vã tại vì mơ …
Mai Vân-VTT, 08/5/26.

NHỚ

Thơ xướng:
Bên thềm tỏa bóng những hàng cau
Một cánh đồng xanh rực sắc màu
Thấp thoáng trên cành dăm trái ổi
Im lìm dưới ruộng mấy vồng rau
Ngày xưa trốn học tìm hang dế
Chốn cũ đùa chơi lội nước bàu
Nhớ mãi quê nhà cơm Mẹ nấu
Bây giờ vắng vẻ cõi lòng đau.
Lý Đắc Đạo, 12042026.

HÀNG CAU VÀO HẠ

Thơ họa:
Tiếng sẻ rộn ràng khắp ngọn cau
Từng bông trắng nõn dệt gam màu
Hương bùng lan tỏa lừng nơi chốn
Cánh rụng bay đầy phủ bãi rau
Lắm mẹ tha mồi chờ trước tổ
Nhiều đôi kiếm rạ nhảy bên bàu
Bầy đang xây tổ xem cần mẫn
Lũ miết tha mồi dẫu mỏi đau …
Mai Vân -VTT, 07/5/26.

QUÊ HƯƠNG

Thơ xướng:
Quê hương ký ức chẳng rời xa
Là cánh cò bay lượn nắng tà
Là chén cơm đầy no cái bụng
Là dòng sông nhỏ đẫm phù sa
Là ngôi trường lớn gieo tri thức
Là tiếng cha hiền dỗ tuổi hoa
Là giọng mẹ ru đêm nguyệt tỏ
Là bầu sữa ngọt dưỡng đời ta.
Lan, 10/04/2026.

CỘI TỔ

Thơ họa: ( Hoán vận)
Cội tổ muôn đời lỡ có xa
ĐỀU quy một núm dẫu kiếp tà
ĐỀU cùng bổn tộc chung dòng họ
ĐỀU vốn ruột rà huyết thống ta
ĐỀU xót xa nhiều châu ngân ngấn
ĐỀU sầu khổ lắm lệ đà sa
ĐỀU thương đều nhớ tình thân thuộc
Máu mủ y là nụ với hoa …
Mai Vân-VTT, 07/5/26.

CẢNH VẪN NHƯ XƯA…
(Tưởng nhớ một người )

Thơ xướng:
Nắng ấm ai treo lưng lửng trời
Cho hồn thi sĩ đắm chơi vơi
Cỏ non xanh tận triền thung lũng
Bông lựu hồng lan dốc đỉnh đồi
Mây lượn la đà sa suối biếc
Bướm vờn len lỏi đậu hoa môi
Xuân vừa quay lại bên vườn cũ
Cảnh vẫn như xưa…vắng một người
Kiều Mộng Hà, April.20.2026.

GỢI KHÚC TÌNH XƯA

Thơ họa:
Vẫn sắc hương xoan tím lịm trời
Khơi ngần kỷ niệm nỏ hề vơi
Đâu chiều ngả bóng ngồi bên cửa
Hay buổi tinh mơ dạo quanh đồi
Một thuở yêu thầm đâu hé miệng
Bao lần muốn tỏ chẳng kề môi
Cam đành chấp nhận tình đơn lẻ
Dẫu độ thu phai mãi chỉ người …
Mai Vân-VTT- 05/5/26.

PHƯỢNG HỒNG
GỌI NẮNG THÁNG TƯ

Thơ xướng:
Phượng hồng gọi nắng tháng tư sang
Rên rĩ ve kêu khắp nẻo đàng
Cảnh vật vui mừng cơn gió hạ
Không gian lặng lẽ áng mây ngàn
Ngoài vườn bướm lượn luôn bay đến
Đầu ngõ chim chuyền mãi hót vang
Tiếng trống đổ dồn như thúc giục
Thầy trò rời lớp buổi trường tan…
Songquang, 20260409.

TIỄN HẠ

Thơ họa:
Cu gù sang sảng hạ đà sang
Bướm ruổi ve ngân rộn rã đàng
Biển thẳm trời xanh mây lượn khúc
Sơn trùng lũng bạc suối hòa vang
Sương là lướt thướt choàng khe núi
Khói tỏa lan man phủ đỉnh ngàn
Phượng ửng sân trường niên học kết
Bao dòng lệ nhuốm bởi hè tan ….
Mai Vân-VTT, 05/5/26.

ĐÒ CHIỀU LÊNH ĐÊNH

Thơ xướng:
Đò chiều không khách ở trên sông
Mặt nước mênh mông sóng gợn vòng
Chèo gác thuyền trôi mờ ảo bóng
Bờ xa bến lạc ngẩn ngơ dòng
Miên man gió thổi màn sương phủ
Lặng lẽ chiều buông ánh ráng lồng
Lão lái khàn ngân bài vọng cổ
Điệu buồn tan loãng giữa hư không.
Sông Thu, 06/04/2026.

CẢM NỖI NIỀM AI !

Thơ họa:
Vọng tiếng hò ơ … vẳng giữa sông
Vầng trăng thả dáng sóng xao vòng
Từng câu day dứt vương nhàu cảnh
Lắm quảng não nùng đắng lịm dòng
Thoảng đấy màn đêm sương nhẹ loáng
Mờ xa cỏi tĩnh nguyệt hây lồng
Nhường bao uẩn khúc tơ lòng trãi
Xót đỗi niềm ai lạc nẻo không …
Mai Vân-VTT, 04/5/26.

HẠN HÁN THÁNG BA

Thơ xướng:
Tháng ba nắng đổ chiếu hào quang
Khi lão Nino viếng địa đàng*
Ruộng lúa xác xơ trời nóng bức
Vườn cây trơ trọi đất khô rang
Lượng mưa không ghé thăm thành phố
Nhiệt độ vùng lên đốt xóm làng
Bắc bộ độ C gần bốn chục
Tháng ba nắng đổ chiếu hào quang.
Võ Ngô, 2026/04/19.
* El Nino

THIÊN THẾ KHÁC THƯỜNG

Thơ họa:
Sướt mướt xuân hè vẫn nắng quang
Nhằm năm Tỵ nhuận khác muôn đàng*
Cầu mưa hạ sướt khô hun nóng
Ước nắng thu toàn hạn nẻ rang
Bão tấp đảo điên tàn khắp chốn
Lũ dìm chìm nghĩm khổ dân làng
Tàn đông họa cứ hoài đeo bám
Bính Ngọ ê chề cảnh nực quang ….
Mai Vân-VTT, 04/5/26.
* Nhuận hai tháng sáu.

GỢI NHỚ
THUỞ ÁO TRẮNG HỌC TRÒ

Bài xướng :

Áo trắng tình xưa kỷ niệm đầy
Khơi lời ước hẹn trở về đây
Yêu thương nắng hạ trao ngày ấy
Dấu ái mây hè đọng mãi nay
Phượng thắm thẩn thờ xa bạn hữu
Ve vang não nuột vắng cô thầy
Dòng lưu bút một thời trên trang giấy
Thuở học trò đành nỡ vụt bay!!! .
Thái Thụy (Vũ Thùy Dương),14/4/2026.

NGHE CHỪNG KHÚC HẠ …
(Họa hoán vận).

Thơ họa:
Nghe chừng khúc Hạ vợi hồn đây
Đâu tháng ngày xưa ắp mộng đầy
Cảm bấy hè sang khắc khoải lắng
Thương từng niên khởi xót xa bay
Đâu thời tuổi ngọc bên bè bạn
Lẫn quảng trời xuân cận quý thầy
Vẫn đấy chồng thư cùng tập bút
Âu vàn ký ức tận ngày nay…
Mai Vân-VTT, 17/4/26.

NƯỚC KHÔNG CHAO
(Tung Hoành Khoán Thủ)
"Bóng trúc quét sân trần chẳng động
Vầng trăng xuyên biển nước không chao"
Thiền sư Hoè An Quốc Ngữ.

Thơ xướng:
BÓNG xa hình! Bóng xót xa đau?
TRÚC nhớ vu vơ! Trúc xạc xào!
QUÉT lá ngắm hoa, hoa cúi mặt
SÂN in dấu đép, dép phai màu
TRẦN gian huyễn mộng mong gì gặp?
CHẲNG cõi vĩnh hằng há kiếp sau !
ĐỘNG/Tĩnh bởi Tâm còn chấp ngã
VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO
Kiều Mộng Hà, May.08.2026.

HỒN QUY TỰA …

Thơ họa:
BÓNG hóa thân mình ắt cũng đau
TRÚC đung đưa ngọn hẳn lào xào
QUYÉT tan hạt nóng vun cành lá
SÂN đón sợi vàng dệt thảm màu
TRẦN đạo tu rèn bao kiếp trước
CHẲNG là ước được phận đời sau
ĐỘNG tiên cỏi vĩnh hồn quy tựa
VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN - NƯỚC KHÔNG CHAO…
Mai Vân-VTT, 09/5/26.

TÌNH KHÚC THÁNG CHẠP
(NĐT)

Thơ xướng:
Mai Đào hé mở ngỡ ngàng Xuân
Toả ánh vàng sao đẹp cõi trần
Thoả dạ đan tình khơi chữ ái
Chung lòng dệt nghĩa khởi lời ân
Huynh về xướng hoạ tươi từng chữ
Muội đến hoà giao tỏ mỗi vần
Ý hợp tâm đầu duyên mãi toả
Hoa cười mãn nguyện đón nàng Xuân !
Lâm Đồng, 24 Th.Chạp - Ất Tỵ
Lê Đình Biểu, 11.2.2026.

ƯỚC CHỈ MÙA XUÂN
(NĐT)

Thơ họa:
Phượng thắm bung màu tiễn cảnh xuân
Bằng lăng tím lịm điểm tô trần
Sân trường chạnh cảm buồn câu nghĩa
Bục giảng y chừng não khúc ân
Tập bút nhòa câu nhàu con chữ
Lời thơ đẫm ý tạc nên vần
Sao mà thấu đỗi ngần tâm trạng
Mãi trọn năm dài chỉ có xuân …
Mai Vân-VTT, 04/5/26.

XUÂN CẢM
(NĐT/BVĐÂ )

Thơ xướngl
Mỗi độ mùa giao lại nhớ nhà
Mai vàng chớm nở đợi Đào qua
Buồn hôm biệt xứ thân rời rã
Tủi bữa nhìn quê mắt lệ hoà
Xót dạ Quyên hờn tâm chẳng hả
Đau lòng Hạc khóc nghĩa càng xa
Buông rời thế cuộc quên thời đã
Ghé mặt nhìn gương ngẫm tuổi già
Lâm Đồng, 20.3.2026(Mồng 4 Tết B.Ngọ)
Lê Đình Biểu.

TẠM BIỆT THÁNG 3

Thơ xướng:
Tháng ba khép lại một mùa Xuân
Đã khiến cho ta chút ngại ngần
Phượng đỏ chờ mong lòng thắc thỏm
Mai vàng tiễn biệt dạ phân vân
Chói chang nắng rọi trên vòm lá
Lác đác mưa về giữa khoảng sân
Sắp đến sang hè ve rộn rã
Trường xưa bạn cũ nhớ muôn phần
Songquang, 20260331.

HẠ LẠI VỀ …

Thơ họa:
Tiễn biệt bao ngày rét buốt xuân
Mùa giao Hạ đến nắng trong ngần
Đồng sâu dế réo ca rền nẻo
Xóm trũng đóm vờn lóe rực sân
Phượng ửng phô màu nhành diễm vợi
Xoan tàn cánh lịm kiếp phù vân
Nhường nghe bấy khúc ve sầu cảm
Bởi đón hè sang xót bội phần …
Mai Vân-VTT, 04/5/26.

CHẠM VÀO GÓC TRÁI…

Thơ xướng:
Gió Xuân luân chuyển ghé vườn tôi
Vài đóa hoa ngâu thức dậy rồi
Nguyệt quế nở bung, bừng sắc thắm
Vân anh * e thẹn hé môi tươi
Bên hiên oanh hót lởi tình tứ
Dưới cội uyên ương ríu rít đôi
Liễu rũ nhớ ai… mây ảm đạm
Chạm vào góc trái … vết thương cời
Kiều Mộng Hà, March.25.2026.
*Fuchsia: hoa vân anh- Từa tựa hoa lồng đèn-

GIÊNG - HAI *

Thơ họa:
Mưa phùn lất phất chạnh hồn tôi
Cái lạnh Giêng- Hai giảm buốt rồi
Lớp lớp mây ùn trời sẫm tím
Nhành nhành nụ mẩy sắc ngời tươi
Hàng mai trước ngõ tàn tơi rụng
Chậu cúc ngoài hiên đóa rã cời
Rộn tiếng cu gù cùng sẻ líu…
Con nào cũng vậy hót đồng đôi …
Mai Vân-VTT, 02/3/26.
* Tháng 1 và hai âm lịch. 

Ảnh minh họa nguồn từ Internet và tác giả ...