Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

Lữ Thượng Thọ và tập Thiên cổ thi

Lữ Thượng Thọ
 
 6/3-9/C K 67-71 THTP 
10C1 K-10/72 - Trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị
Điện thoại di động : 0908 824 482 .
Các bạn cũng có thể đọc Thiên Cổ thi của Lữ Thượng Thọ trên trang : www.art2all.net 
tại đường link sau:
http://www.art2all.net/tho/luthuongtho/thiencothi.html
 


BÀI CHO CON
 
Con đã đứng bên đời Cha lận đận
Câu ca dao ru giấc ngủ chưa yên
Cha quỵ khát giữa dốc đời phiền muộn
Chỉ riêng con là trái ngọt trăm miền.
 
04 / 1993



BÀI CHO VỢ
một ngày sống, cứ phân vân
Kéo trăm nỗi nhớ vào gần chiêm - bao
Cây đa chú cuội nơi nào?
Một câu nói dối bay vào Cổ - Thi.
10 / 1993



BÀI CHO TA
 
Mất hết chiếu chăn nằm võng ngược
đời trôi theo cơm áo chôn chân
mười năm tìm ý bài thơ cũ
Lưu lạc phương này Thân một Thân.
 
02 / 1994
 

Thiên Cổ Thi


  
Lữ Thượng Thọ và các bạn thân,
 
Đọc 47 bài "thơ thiên cổ" của một tác giả chưa quen -- lại có bút danh đầy nhạc tính bềnh bồng phiêu hốt của một trang hảo hớn thi ca -- Lữ Thượng Thọ; tôi hình dung một cụ già làm thơ nếu không phải thời Lý Bạch, Đổ Phủ thì cũng là thời Quách Thoại, Vũ Hoàng Chương.  Nhưng đến khi Đức Đờn Cò gởi tấm hình của Lữ Thượng Thọ qua i-meo thì tôi mới xớn rớn vì chàng thi sĩ Lữ Thượng Thọ té ra là một gã trung niên có dáng dấp rất phong trần và... thơ thái!
 
Người châu Á, nhất là người Việt yêu thơ thuộc thế hệ sồn sồn và thế hệ trẻ, thường hay bị chững lại trước những bài thơ làm theo thể Đường luật thất ngôn bát cú.  Lý do dễ hiểu là vì thơ Đường luật cũng như người đẹp nửa chừng xuân được lên hàng "tiết hạnh khả phong".  Những quy ước xã hội, đạo lý, thói quen và có khi tâm lý làm dáng đã dùng hình tướng, quy ước để trói buộc và áp đảo cảm xúc thật sự tươi mát của nguồn tình cảm trung thực.  Rất hiếm thấy những bài thơ xưa thất ngôn bát cú có một sức sống hồn nhiên và dạt dào của cảm xúc dâng trào, lãng mạn trung thực của con người.  Trong số hàng vạn nhà thơ xưa, tìm được mấy ai bứt phá được cái vòng "kim cô" cay nghiệt của niêm luật khô rốc khô rang như Hồ Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương trong cổ văn Việt Nam.  Đọc thơ Đường luật của LTT, cảm giác được... giải phóng ra khỏi vòng hàn lâm, kinh điển đầu tiên là cảm tưởng như đọc thơ mới thời Tiền Chiến.  Tuy nhạc thơ thì vẫn thế nhưng ý thơ và lời thơ mang dáng vẻ "đường ta đi thênh thang hoa lá bao người quen" hơn (?!)
 
Thơ lục bát của LTT là một cánh đồng đầy hoa đẹp nhưng chưa đủ bàn tay chăm bón.  Những mảng thơ lục bát tài hoa của LTT có vẻ như... ngủ sớm khi cuộc vui mới ở lưng chừng.
 
Và tới đây thì phải tán dương hay vùng vằng với Đại sư tỷ/muội của nhóm Chân Trần Art2all một chút vì tới mùa Thu này, nương nương bỗng khôn ngoan đáo để!  Trong mơ hồ của bình bình và hoàng hôn êm ả giữa cõi Đường thi và Lục bát, LTT lên ngựa, ra roi với bước tiến thi ca phóng lên đầy bứt phá qua cú tuyệt chiêu: Tiễn Kinh Kha!  Dẫu hồi chung cuộc có "trong chiến bào khô một bàn tay" thì chất thơ và hồn thơ đã tưới tẩm nguồn lãng mạn bi tráng rất cổ thi, nhưng lại rất... tân thanh cho những bài thơ sau đó.  Đại sư Tỷ/muội đã chọn bài nầy làm tiền đạo thì đám cầu thủ trong cuộc đấu Chân Trần chỉ còn biết im re... phụng chỉ.
 
LTT và các bạn thân,
Bên ni trời Cali đang vào Thu. "Thu ẩm Hoàng Hoa tửu" một mình và đọc thơ LTT với niềm cảm khái.  Chúc mừng bạn LTT đã ra thơ và xin chia sẻ với bà con Art2all đã cùng chung vui với người bạn... thành thơ.  Nếu mỗi nhà thơ là một tay phù thủy của ngôn ngữ thì mỗi người đọc thơ là một nàng tiên (hay chàng Lưu Nguyễn) của thưởng ngoạn và suy tư nghệ thuật.  Và gặp nhau đâu phải chỉ là gặp mặt hay chuyện trò mà có khi là một sự đồng cảm miên mật trong thinh lặng của cõi thơ.
 
Trần Kiêm Đoàn




THU ĐÃ TRỞ VỀ
 
Gió sớm heo may đã đến rồi
Sầu trong ngục luyện vẩn vơ chơi
Nghìn trùng bóng lẻ chim qua mất
Bằn bặt ghềnh đôi đá ngóng khơi
Sương muộn trang thơ gầy nỗi nhớ
Mây chùn nét bút tủi niềm mơ
Thu mang, lá tự đâu về đấy
Rụng xuống tình ta héo đợi chờ.
 
30 / 02 / 1985



NHỚ
 
Cái nhớ buộc ràng nỗi xót xa
Em đi lâu lắm tự xưa mà
Chân quỳ bên suối tìm hương cũ
Gậy chống lên đồi nhớ bóng qua
Dốc sớm lần về mây kết nụ
Lối xưa quay lại khói thành hoa
Nhạn mờ bóng cuối trông mòn mắt
Lệ ngấm sương trên mái tóc già.
 
15 / 10 / 1985



ONG VÀ NỤ HOA
 
Đôi chân chạy ngược cuộc đời
Nghe trong dĩ vãng nụ cười Thuỷ tinh
Con ong ôm nụ xuân tình
Chết trong một sớm bình minh chói lòa
Vỗ bàn tay hát khúc ca
Con ong với một cánh hoa tuyệt vời.
 
10 / 1989



MÙA THU NÚI ĐÁ
 
Thơ chạm cung trời rung ánh sao
Bút thu sương đọng lệ đêm nào?
Mây chiều mỏi ngóng người năm cũ
Núi đá còn trơ bóng thủa nao
Mực cạn sầu đầy, đầu ảo ảnh
Tình dài đêm ngắn, chỉ chiêm bao
Một ta đối bóng cùng thiên cổ
Gõ nhịp ca cuồng với đỉnh cao.
 
19 / 10 / 1985



GÁI CHỜ KHÁCH
 
Chút đỏng đảnh hết thẹn thùng trên má
Em bơ vơ bên đường gió chờ ai!
Ta lầm lũi với cuộc đời nghiệt ngã
Muốn đưa em mà tay với không dài



ĐÊM XUÂN
 
Ngập cả mùa xuân giữa biển hồng
Mây về cho tóc xoã bên sông
Chiều gom nét mực dìu hương ngát
Khuya rải câu thơ góp rượu nồng
Một khúc vấn vương nghìn nuối tiếc
Bao cung e ấp bấy chờ mong
Bước chân nhẹ quá đêm dài quá
Bút nhớ sầu ai lạnh tiếng lòng
 
15 / 02/ 1985



TRÁCH NGƯỜI QUA SÔNG
 
Nếu như em biết được rằng:
Yêu em ta đã thân bầm dập thân
Thì sá gì chút phù – vân
Sao đem nhan sắc đánh lầm con tim. . .
 
11 / 1993



LẠC MẤT CÂU CƯỜI
 
Đêm khuya trăng sáng mổ ngực chơi
Nhẻ nhát dao kẻo vỡ bóng người
Ở chốn tuyệt cùng sầu héo hắt
Nơi đây bát ngát tủi đầy vơi
Trái tim còn dấu bàn tay với
Giọt máu phai hình nước mắt rơi
Đã chết từ khi chùng tiếng khóc
Nên lòng ta lạc mất câu cười.
 
15 / 10 / 1984



THU TRÊN SÔNG
 
Bến tình cô độc cánh buồm đen
Thu đối sầu ta dưới bóng đèn
Sương đã chơi vơi ngoài cõi nhớ
Mây còn lạc lõng giữa niềm quên
Bao nhiêu sóng bạc xô ghềnh đá
Là bấy trang thơ thức suốt đêm
Chở ngược thuyền trăng về vạn cổ
Ngóng mòn bến vắng lạnh lùng thêm.
 
20 / 10 / 1985



BÀI CHO CON
 
Con đã đứng bên đời Cha lận đận
Câu ca dao ru giấc ngủ chưa yên
Cha quỵ khát giữa dốc đời phiền muộn
Chỉ riêng con là trái ngọt trăm miền.
 
04 / 1993



HÁT DẠO
 
Ôm mối sầu đi dạo mát chơi
Cho trăm năm còn sót nụ cười
Thả bao nỗi nhớ về non thẳm
Giam mấy tình thương giữa sóng khơi
Nuối bóng ngàn xưa dù biếng nói
Tiếc người muôn thủa vẫn vang lời
Gõ bầu ca vội câu bi thiết
Để nắng chiều theo cốc rượu vơi. . .



HƯƠNG CHIỀU
 
Cúi xuống hôn đời, đôi mắt lạnh
Tìm hương trong nắng tưởng ngày xanh
Bóng đi vừa khuất niềm nhung nhớ
Dáng đứng trông vời chốn mỏng manh
Tiếp gió cho mùa mau tới sớm
Hà hơi đề tháng vội qua nhanh
Tro chiều đốt áo un thành khói
Nhờ bóng chim gửi tới tóc anh.
 
10 / 10 / 1984


TÀ DƯƠNG
 
Ngựa về vó kiệu vang vang
Thấy bông súng nở thấy nàng xinh xinh
Thấy trên môi, hé nụ tình
Té ra Em vẫn nhớ mình yêu nhau.
 
02 / 1989


ĐÁ TRẦM
 
Đuổi bóng chim về lạc phố xưa
Tình buồn theo gió rụng theo mưa
Lỡ sầu giọt lệ trên môi đắng
Đành vắng hương yêu giữa tiếng đùa
Một phút thôi rồi người mất biệt
Trăm năm còn mãi rượu tàn chưa?
Đá nằm cho nước Trường Giang vỗ
Đau nỗi triền miên suốt bốn mùa.
 
20 / 10 / 1984


ĐÃ CHẾT MÙA THU
 
Từ cánh hạc gầy khung cửa xưa
Chờ nhau mưa lệ đã bao mùa
Đèn khêu chiếc bóng sầu phên nặng
Trăng tỏ dáng người lạnh liếp thưa
Có tiếc môi đời khi sớm gió
Thì thương giọt nắng lúc chiều mưa
Tay ai gối mỏi cung đàn rụng
Đã chết thu rồi em biết chưa?
 
01 / 02 / 1985


THẤT TÌNH
 
Thoáng nghe nụ cười trong đêm sương
Chân bước trên ngọn cỏ vấn vương
Tạc đá thành người cho đỡ nhớ
Dựng cây nên bóng để vừa thương
Tủi hoài tay ngọc trong lòng gió
Tiếc mãi tóc vàng dưới đám hương
Chôn nỗi đau rồi còn nỗi hận
Bâng khuâng với rượu suốt canh trường.
 
10 / 10 / 1984



ĐÊM NGHE TIẾNG HÒ
 
Hạc về mỏi cánh giữa đêm sương
Nên tiếng à ơi đứt giọng buồn
Bốn sợi tao nôi trăm lối buộc
Một câu hò cũ vạn lần thương
Điển xưa níu lại lời e ấp
Tích lạ phai rồi ý vấn vương
Ngõ vắng, thân gầy, sầu lạc lõng
Phên thưa sao tắt, lệ đầy chương.
 
12 / 10 / 1985



BÀI CHO VỢ
một ngày sống, cứ phân vân
Kéo trăm nỗi nhớ vào gần chiêm - bao
Cây đa chú cuội nơi nào?
Một câu nói dối bay vào Cổ - Thi.
10 / 1993



TUỔI GIÀ
 
Gom tiếng thời gian lắng nhịp chơi
Mai hai hàng nến khóc thương đời
Giang hồ nửa kiếp chưa nên mặt
Thân thế nghìn thu đã hổ người
Trái chín đêm già còn trước mắt
Nụ xanh ngày trẻ vắng trên môi
Mây đem bóng xế về non thẳm
Đốt cháy tà dương một nụ cười.
 
27 / 12 / 1984



PHÙ DU THÂN THẾ
 
Ngồi đối trăng gầy uống rượu chơi
Sương sa trên áo lạnh vai đời
Tình đi một bước, đau muôn bước
Thơ ý ngàn nơi, tiếc một nơi
Đã để sầu lên tràn mắt lệ
Thì cho men rót ngập môi cười
Trăm năm bọt nước phù du ấy
Sẽ vỡ âm thầm giữa sóng khơi.
 
02 / 02 / 1985



BÀI CHO TA
 
Mất hết chiếu chăn nằm võng ngược
đời trôi theo cơm áo chôn chân
mười năm tìm ý bài thơ cũ
Lưu lạc phương này Thân một Thân.
 
02 / 1994



ĐÊM TRĂNG . . . MƯA NHỚ NGƯỜI
   
Lệ nào đẫm ướt áo bi thương
Cho ánh trăng xưa héo nỗi buốn
Nước cứ một dòng hờ hững chảy
Mưa còn bốn phía lạnh lùng tuôn
Khổ cây quế ở trong nghìn chữ
Đau bóng ai về có một chương
Mực bút nhớ người không nói được
Nên sầu mãi mãi vẫn tơ vương.
 
30 / 03 / 1985



MỘNG CUỒNG
 
Ôm trăng về chợ uống trăng chơi
Lạnh thấm vào tim một tiếng cười
Mi trắng cho mờ mi mắt biếc
Môi hồng để nhạt nét son tươi
Không còn chút nhớ trong ly đắng.
Đọng mãi ngàn thương giữa chén vơi
Nhắp với mộng cuồng cơn chếnh choáng.
Trên tay chợt hiện bóng bao người.
 
18 / 10 / 1984



NHỚ NGƯỜI XA XƯA
 
Tình không về nữa có gì đâu
Trăng mấy mươi năm cũng nhạt mầu
Một nửa tay đơn chờ đáy huyệt
Hai hàng mi nhỏ khép vòng đau
Nghe trong tĩnh - mịch cơn buồn dấy
Và giữa mông – lung tiếng gọi sầu
Hơi thở trao người thương đứt ruột
Nổi buồn chở ngược dưới sông sâu.
 
12 / 09 / 1984



ĐÊM CUỐI NĂM
 
Gác lạnh chiếu chăn thừa thải nhớ
Thời gian trôi ta đốt thuốc tìm em
Hương phấn cũ ngày xưa em để lại
Biến thành thơ trong tuyệt lộ vô cùng.
 
12 / 1993



NHẮN GIÓ CHIỀU
 
Bàn tay nào nắm lấy bàn tay
Để trái thương rơi lấy nụ gầy
Chẻ đá tìm hương, hương rụng mất
Đốt trầm soi bóng, bóng riêng tây
Nửa đường lửa tắt tim còn nóng
Nghìn dặm thơ đi lệ vẫn đầy
Ai đã đem bao niềm khổ hận
Rót vào thiên - cổ gửi theo mây.
 
17 / 09 / 1984



BÀI THƠ TRÊN ĐÁ
 
Khắc thơ lên đá một vài câu
Cho đến thiên thu đọc cũng sầu
Rượu có bầu đầy say biển khổ
Bút còn giọt đắng vẻ dòng châu
Nghìn năm đối bóng soi thân thế
Phút chốc nhìn ta thấy bạc đầu
Chán kiếp phù sinh cười dã dượi
Quay về chẻ tóc hoá mưa ngâu.
 
12 / 09 / 1984



ĐÊM TỪNG ĐÊM
 
Em đi biệt mười năm chưa trở lai
Ta tìm nhau trong giấc chiêm bao
Để bừng mắt nghe mỏi rời xương tuỷ
Mùi áo xưa hương lụa cũng tan mau.
 
11 / 1993



TUỔI GIÀ 3
 
Ngực còn hơi thở nhớ chưa nguôi
Khói sóng trùng dương lấp nụ cười
Tay với tay thề duyên đã lối
Môi cùng môi hẹn ý khôn vơi
Đã đưa cơn mộng vào trong giấc
Lại đẩy niềm đau đến cuối trời
Đợi tím hoàng hôn mờ bóng nguyệt
Buông gầy tóc trăng giữa ngàn khơi.
 
27 / 12 / 1985



TUỔI GIÀ 3
 
Ngực còn hơi thở nhớ chưa nguôi
Khói sóng trùng dương lấp nụ cười
Tay với tay thề duyên đã lối
Môi cùng môi hẹn ý khôn vơi
Đã đưa cơn mộng vào trong giấc
Lại đẩy niềm đau đến cuối trời
Đợi tím hoàng hôn mờ bóng nguyệt
Buông gầy tóc trắng giữa ngàn khơi.
 
27 / 12 / 1985



VỚI NGƯỜI CHƯA QUEN
 
Đạp xe qua phố đứng nhìn
Bóng em nhòa với bóng mình trưa nay
Từ sinh đến tử đâu dài
Sao không yêu để đêm ngày nhớ nhau. . .



THƠ GIỮA ĐỈNH TRỜI
 
Lên đỉnh cao ngồi gọi gío mây
Tóc phơ bạc trắng suốt đêm ngày
Sầu men chếch – choáng hai hàng lệ
Tiếc bút ơ hờ một cánh tay
Vỗ đá, hỏi tình trơ với đá?
Uống say, gạn nhớ lúc cuồng say!
Thơ ta hóa mộng trong trời đất
Thành bóng chim chiều vút cánh bay.
 
30 / 10 / 1985



VÀO HẠ
 
Chưa hạ sao kêu khản sớm mai
Âm âm quyên khắc khoải đêm ngày
Sông vắng chảy thơ vào Cổ - nguyệt
Đò chiều đưa đẩy giọng Nam – Ai
Tre nhuốm che sương gương mặt cũ
Giếng buồn lay bóng dấu rêu hài
Đứt ruột nẫu lòng thương nhớ Huế
Thả hồn theo khói dưới chiều bay.
 
08 / 1993



TIẾNG CHUÔNG ĐÊM TRĂNG
 
Trăng cũ mùa nào trở lại đây
Ngập trong đêm lạnh của thu gầy
Lìa đàn chim khản kên ghềnh núi
Mất hướng ta về giữa gió mây
Chỉ một cung đàn lung lạc tiếng
Mà sầu thân thế đến hôm nay
Tiếng chuông ai gióng trong sương đó
Héo giọng thơ vàng với cỏ cây.
 
20 / 10 / 1985



HIÊN PHÔI PHA
Đưa tay lên với đỉnh trời cao
Thơ ấp ôm trong ý ngọt ngào
Nỗi nhớ sầu trơ cùng bóng nguyệt
Niềm thương ứng lệ giữa ngàn sao
Đã bên cuộc rượu không hò hẹn
Thì giữa sân đời mấy gửi trao
Nặng gánh gông tình tim héo hắt
Hiên xưa bằn bặt tiếng ai chào.
20 / 10 / 1985



ĐÊM XUÂN
 
Ngập cả mùa xuân giữa biển đông
Mây về cho tóc xoã bên sông
Chiều gom nét mực dìu hương ngát
Khuya rải câu thơ góp rượu nồng
Một khúc vấn vương nghìn nuối tiếc
Bao cung e ấp bấy chờ mong
Bước chân nhẹ quá đêm dài quá
Bút nhớ sầu ai lạnh tiếng lòng.
 
15 / 02 / 1985



DẮT XE LÊN ĐỒI ĐÊM TRĂNG
 
Bon bon mãi giữa hai bờ nhật nguyệt
Ta và xe tìm tuyệt lộ không cùng
Nên dừng lại nhìn đĩa vàng hắt xuống
Bóng lung linh tóc bạc nửa mùa xuân.
 
11 / 1993



TIỄN KINH KHA
 
Đưa người bầu rượu rung trong gió
Lạnh một dòng sông, lạnh Kiếm Thần
Ba nghìn tân khách bên sông Dịch
Một chiếc đò qua, mấy kẻ buồn?
 
Gươm vỗ không kêu nên không chém được
Thép lạnh đưa hồn đến cõi xa
Rượu uống chưa say, bầu dốc ngược
Ướt nhèm Thân thế dưới trăng tà.
  
Trăng ngà đẹp như bàn tay mỹ nữ
Ai vô tình mà cất một lời khen
Vợ của bạn đẹp qua từng giọt rượu
Tráng sĩ mà không dằn được cơn thèm
 
Ai đưa người ta không đưa người
Còn rượu đây ta uống một mình thôi
Không đưa đón, bởi không cần đưa đón
Mà tháng năm vẫn cứ lạnh lùng trôi
 
Đò ra giữa dòng, biết mình là dại
Ai thay ai? Mà ai mượn tay ai.
Kẻ chống kiếm nhìn lối về thăm thẳm
Trong túi chiến bào, khô một bàn tay.
 
12 / 1990
 



ĐÊM CHÂN CẦU THẠCH HÃN 
( Tặng Thanh Phong )
 
Về đây, soi bóng bên cầu
Má hồng em tập làm dâu thủa nào
Nghe trong hồn, sóng lao xao
Nghe tình xưa khóc chẳng chào tiễn đưa
Về nằm bên bến sông xưa
Mơ như có tiếng chèo khua tình về
Bốn mươi năm, một cơn mê
Lối xưa chốn cũ ta về mình ta.
 
04 / 2005



MÁI XƯA
 
Khi cúi xuống phố buồn như ngủ hết
Ngước nhìn lên sương trắng với sa mù
Ta ngồi nghĩ, tưởng đời xanh như mộng
Có ngờ đâu! Biển sóng, gió vi vu …
 
Ngoảnh nhìn lại quê xưa chừ khuất bóng
Em thì xa mẹ già đã lưng còng
Bến sông cũ, bụi tre xưa mất dấu
Mái tranh quê tàn tạ nỗi chờ mong.
 
Muốn trở lại, mà đường xa vời vợi
Sợ tiếng gà lạc lõng giữa đêm trăng
Muốn kêu lên mà lòng cứ dặn lòng
Đã biền biệt mong chi còn tiếng vọng.
 
Không đốt lửa tơ lòng xưa vẫn ấm
Vẫn hai mùa cổ xứ gió sang mưa
Có chút nắng và có cô hàng xóm
Đỏ môi cười và giọng hát đong đưa.
 
Ta lang bạt tận đầu ghềnh cuối bãi
Cạn cuộc đời khăn gói vẫn lang thang
Em áo lụa và mắt cười như ngọc
Nhìn quanh như đâu cũng buổi trăng rằm.
 
Có trở lại chắc hẹn hò cũng lỡ
Đời trôi thôi cơm áo với vui buồn
Nhớ mái cũ đành thôi ngồi với rượu
Rồi cạn khô theo giọt nước mắt tuôn.
 
03 / 1999
 



ĐÊM VẮNG
 
Ta không biết hôn, nên em bỏ ta
Tình yêu đi qua trên môi đời lạt lẽo
Con chim không biết hót!
Buồn rũ cánh về đâu?
 
Sao em vội vàng lại bước qua cầu
Sông xanh biền biệt phù sa
Mây trắng bay qua trên đầu lãng đãng
Sao nỡ phụ tình nhau?
 
Cơn sóng biển về dồn dập nỗi đau
Người ngư phủ nhìn trời chắt lưỡi
Ta nhìn em tuổi thơ đắm đuối
Giờ hóa quên mình.
 
Tuổi trẻ qua rồi ngày tháng mông mênh
Khăn lược xưa gió trú cuối ghềnh
Trăng bờn bợt lọt hiên nhà rêu phủ
Rượu đời uống mãi buồn tênh.
 
Muốn gọi em về trong mộng đêm nay
Rượu không đủ say nên không ngủ được
Ta vẫn một đời xuôi ngược.
Muốn chia hương mà áo cũ phai rồi.
 
Gối cỏ, trăng khuya cơn dậy muộn
Nghìn năm mây trắng vẫn bay về.
 
03 / 1996



SUỐI XƯA
( Tặng Hồ - T, M. Thuần )
 
Em là dòng suối trong xanh biếc
Ta là tảng đá chặn giòng trôi
Hối hận chi! Chuyện cũ đã qua rồi
Chỉ còn biết nhớ nhau trong mộng mị



HƯƠNG XƯA
( Tặng Lan Khe Sanh )
 
Một dòng sông nước lũ cũng đôi lần
Trong lòng ta đã ngàn cơn sóng lũ
Em trở lại như ngày xưa tình cũ
Ta bơ vơ chiều vạch lá đi tìm.
 
Gặp nhau rồi cũng chỉ lặng im
Mắt thuyền nhỏ, tròng trành đôi sóng vỗ
Cũng muốn hẹn tìm nhau trong vườn cũ
Mà nghẹn lời bởi tóc rối thương đau.
 
Có những buổi chiều ngồi nhớ đến nhau
Chỉ nâng chén nhìn em qua cốc rượu
Dốc ngược đáy ly, đời buồn say khướt
Tư mã xưa về áo vải phong phanh.
 
Muốn cười thật to, muốn khóc thật to
Sao đắng ngắt, mở mồm không tiếng lạ
Người ở đâu? Sóng vỗ bờ hối hả.
Ngựa bốn chân, cương cũ lõng thân chìm.
 
Tạ trời đất cho em đời thục nữ
Bóng thuyền quyên đã có chốn đi về
Ta ngóng mắt nhìn cuộc đời mỏi mệt
Khói sương lòng còn một chút đam mê.
 
02 / 2006



NHỚ THANH THUÝ
 
Chao ôi! Sao lại nhớ vô cùng
Áo lụa hương người thơm gối chăn
Một ngọn đèn khuya sầu biệt xứ
Vườn cao su nọ! Nhớ ai chăng?
 
Anh biết em về theo bóng mây
Là đau sầu rụng suốt đêm ngày
Là đem phương các vùi tro núi
Là tiếc đời hoa, khổ hạn lòng.
 
Anh biết nhưng mà chỉ lặng im
Vì như kẻ lạ đứng xa nhìn
Chỉ nhìn em khóc khi buồn tủi
Ta thẩn thờ mà nghe nhói tim.
 
Em như hạt ngọc giữa trời xa
Lỡ lọt vào tay kẻ lạ mà
Không yêu! Không giận! Không gì cả!
Chỉ rượu là vui chốn phố hoa.
 
Ta nhớ em và tha thiết yêu
Dáng cao thục nữ tóc buông chiều
Mắt xanh như nước hồ gươm ấy
Chẳng có tiếng rơi, chẳng hẹn thề.
 
Ta nhớ chỉ là ray rứt thôi
Vì em quên mất chỗ xưa ngồi
Vì em quên cả tay ai gối
Đêm với thì thầm, qua đôi môi.
 
Bên sông lạ lẫm bước chân về
Ngõ cũ hẹp dần theo lối đi
Trăng buồn vàng cả rêu tường cũ
Chỉ có anh là thương nhớ em.
 
03 / 2009
 



ĐÊM NHỚ EM
 
Nửa đêm nhớ em ngồi dậy
Nhìn quanh chẳng thấy bóng người
Muốn khóc đời không hề dễ
Hương người đắng ngắt trên môi.



DƯỚI CÂY CAO SU
( Tặng T.Thuỷ - Bình Phước )
 
Khi em bước ra cửa nhà anh
Nỗi buồn ùa vào chiếm ngự
Anh chỉ muốn em quay đầu nhìn lại
Cho nỗi cô đơn không đến bên anh.
 
Em đi biệt và rồi em xa mãi
Anh như chim sâu bẻ lá đi tìm
Chỉ muốn có em như loài bướm lạ
Quay về hoa cỏ thiết tha.
 
Em cũng dại, lại đi xa xa mãi
Ta lơ ngơ sáng tối vẫn đi về
Gót giày đập vào tim đời héo úa
Như đập vào nỗi nhớ mông lung.
 
Em ngày tháng vẫn một đời hối hả
Góc cao su đâu che hết nỗi buồn
Dấu kín lòng mà giọt nước mắt tuôn
Như giọt mũ chảy vào ca thầm lặng.
 
Có lúc nghĩ vì sao em như vậy?!
Mây còn bay và gió vẫn gào thôi
Chỉ đau khổ cho ta thằng lãng tử
Thương yêu em thục nữ đã không thành.
 
Chỉ muốn thời gian ngừng lại cả
Cho ta trải lòng nói tiếng yêu em
Nhưng ngày tháng vẫn qua mau khác lạ
Ta ôm nỗi buồn suốt kiếp không quên.
 
02 / 2008
 



DU TỬ NGÀY XƯA 
( Tặng Thanh Phong )
 
Xuân lại tới, ta duỗi người ngồi ngóng
Em ở đâu? Mây khó tựa trăng rằm
Vết rêu cũ trên nền xưa đã úa
Mà bóng người hun hút mãi xa xăm.
 
Ta trở lại ngồi bên bờ sông cũ
Em chợt về trong nỗi nhớ mông lung
Từng bóng nước, là ngàn trang kỷ niệm
Nét chữ xưa còn mãi giữa vô cùng.
 
Con thuyền nhỏ tuổi thơ còn dậy sóng
In bóng hình trên mặt nước lung linh
Ta lãng đãng làm thân người xa xứ
Đêm cô đơn, ôm nhớ một mối tình.
 
Ta rao giảng giữa phận đời nghiệt ngã
Em vô tư với giấc mộng ngoan hiền
Ta dốc ngược bầu khô ly rượu cạn
Cười nói riêng mình như một gã điên.
 
Và chiều nay mùa xuân lại tới
Bóng mây qua anh lại nhớ em nhiều
Anh lại nhớ thủơ em là thiếu nữ
Cuối đường về áo trắng nón che nghiêng.
 
Đã qua đi thời khăn mềm áo lụa
Giữa dòng đời ta ngơ ngác tìm nhau.

Đăng ngày: 02/02/2011


  
art2all.net

Tải Blog 10.2010