Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

Kỷ Niệm Nào Buồn - Hạnh Nguyên

Thoáng Hương xưa



THOÁNG HƯƠNG XƯA

Bao tâm tư lắng sâu giờ chợt lại
Dìu ta về  tìm chút thoáng hương xưa
Vòng tay học trò - kể mấy cho vừa  
Ngần mơ ước ngất ngây miền ký ức

Tuổi chúng mình với những gì có được
Bao yêu thương từ  bè bạn - cô thầy
Chuyện  đùa vui - hờn giận vốn ngất đầy
Ngày hai buổi bên nhau -  thật trìu mến

Biết giờ đây lắm điều không ngờ đến
Từng cuộc đời - mỗi phận kiếp khác nhau
Giữa phong ba bão táp nhuốm muôn màu
Hay tất tả giữa dòng đời xuôi ngược

Những cánh chim di … cứ hoài lạc bước
Đăng đắng trong lòng- chan chát bờ môi
Thương quê cha - nhớ đất mẹ bồi hồi
Nhưng vẫn vượt ....qua muôn vàn khổ ải…

Có lắm điều cố lãng quên nhưng lại
Đâu đó hoài vương - luống đỗi nghẹn ngào
Trong cổng trường ươm mộng đẹp thanh tao
Gom thành chuổi …giờ đây đọc chợt biết

Trang lưu bút ngây ngô - vàn ý thiệt
Lá thư tình đõng đảnh - hỏi tình chi ?
Chữ mến thương như rứa - dệt thêu gì
Yêu là lạ… là tình yêu chớm nở …

Những cuộc tình gắn liền trang sách vở
Vốn đeo mang tận góc bể chân trời
Để giờ đây …tiếc ngẫn tiếc ngơ hoài
Bởi tiếng yêu …giản đơn sao chẳng ngỏ

Lòng dặn lòng chớ vượt sang vạch đỏ
Giữ vạch xanh … riêng thắm một khung trời
Giữ sắc hồng …đơm hương tỏa ngời ngời
Âm thầm nhớ - đơn thương …tình mới đẹp …

Những câu mến… quen rồi đâu dễ khép
Ấy và tôi cùng lứa lại đồng trang
Cớ chi ta … lại vội chuyển bậc sang
Để vơi chất… hồn nhiên đang tầm với

Ta về lại …lục tuổi thơ diệu vợi
Thoáng hương xưa đâu đó vướng vương lòng
Mấy mươi năm ta hằng ước - hằng  mong
Gặp lại ấy …chút - chút thôi ấy nhé !

Gặp lại để trao bớt đi cho nhẹ
Những trang thư ôm ấp tự bao giờ
Những vần thơ …tình ý …vốn đợi chờ
Trong tập vở …
                   mãi chẳng nhòa
                                   chẳng nhạt.
  Q.Trị,18.6. 2017
Mai Vân-VTT
   

https://www.youtube.com/watch?v=hi8vS5IJ4nA  
 

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

Định mệnh



ĐỊNH MỆNH

Xót sợi nhớ một đời mắc nợ
Thương giọt buồn một thuở dầm mi
Duyên tình hỏi vướng chuyện gì
Chẳng thương chẳng nhớ lụy bi giăng đầy

Tuổi trăng tròn ngu ngơ bướng bẩy
Cho nên chi cứ vậy ngông nghênh
Muộn yêu nên mới gập ghềnh
Vâng lời thầy mẹ thuyền tình nổi trôi

Chuyện vợ chồng như vò tơ rối
Bước sang sông về với người ta
Hai người hai kẻ lạ xa
Làm sao hợp cẩn - mặn mà gối chăn

Lúc cất bước mẹ thầy căn dặn
Ráng nghe con rổi hẳn quen dần
Con ơi chớ có ngại ngần
Dần dà hiểu được ngọn ngành đấy thôi…

Trách thầy mẹ sao vàng vàng vội vội
Để chừ đây nên nổi nông nầy
Bao năm chung sống bầy hầy
Dãi dầu năm tháng đọa đầy vương mang

Vốn duyên nợ kiếp nào vướng đặng
Chẳng ngày nào sóng lặng biển êm
Ôm sầu đẫm giọt châu dầm
Hận đời môi tím quầng thâm má hường

Thôi đành quyết mỗi người mỗi hướng
Để chẳng còn bận vướng nợ duyên
Bao năm chuốc lắm muộn phiền
Nợ này gác lại dứt duyên để rồi…

Bao năm sống một đời đơn lẻ
Cùng con thơ đỏ đẻ yên bề
Chẳng còn châu nhỏ đầm đề
Vui cùng con trẻ tràn trề êm xuôi…

Rồi chợt bổng ! tim ta bối rối
Dẫu tuổi đời…  đầu vốn nhuốm sương
Bên  người ấy bổng nhớ thương
Dáng hình ai đó sương vương đêm về

Ngẫm lại mình trăng tà bóng xế
Sao lại yêu tựa thể xuân còn
Xa thì ruột thắt héo hon
Nhớ thương thương nhớ gởi hồn về đâu…

Chuyện tình này ai nào hiểu thấu
Mối tình đầu nay dẫu xế chiều
Gần nhau trời đất đỗ xiêu
Say từng cung bậc men yêu dậy nồng

Cảm ơn đời giang đôi cánh rộng
Đã cho ta tiếp sống với đời
Không như cái thuở thiếu thời
Sầu giăng phiền nhuốm bời bời tấm thân.
  Q.Trị,16.6. 2017
Mai Vân-VTT
   

Khoảng lặng tâm hồn



KHOẢNG LẶNG TÂM HỒN
(Riêng tặng quý Thầy cô và các bạn lớp 11C&10A3 NH.Non Nước Đà Nẵng)

Thương phượng lắm - Phượng mùa hè năm ấy !
Theo quê hương tan tác bởi chiến tranh
Tất tả di dân - như chuyện đã đành
Phượng nằm lại - ta lạc vào xứ lạ

Trại tạm cư - lắm điều không kể ngạ
Mì gạo cấp… đến nhận - lại ăn nằm
Phòng học chia - ván chắn với nền băm
Trò đi học tay nách xách chiếc ghế

Cảnh trường lớp lúc này là như thế !
Chẳng khuôn viên bàn ghế lẫn sân chơi
Nay phòng này - mốt chỗ nọ chuyển dời
Nhà ăn ở chỉ một ô nhỏ nhỏ…

Hè ở đây -  không sắc màu phượng đỏ
Chẳng hề nghe … dù một tiếng ve ngân
Nắng chói chang như thiêu đốt ngoài sân
Đường nhựa nóng - cát xới tung nồm ngát

Ngày cuối khóa - rộn vang lời ca hát
Nào đồng ca- nào phần thưởng tặng khen
Tiếng tau mi - tên họ vốn từng quen
 Từ cửa lớp tự lúc nào chả biết

Tập lưu bút lẹ làng chuyền tay viết
Giữ chút gì đọng lại với thời gian
Giữ  bao nhiêu hình ảnh tỏa trong ngần
Thành kỷ niệm dọc dài theo nét bút

Phút chia tay… ai  nào không sùi sụt
Chín tháng rồi - sao nhanh quá thế vầy
Bọn chúng mình vổ cánh kể từ đây
Người trở lại quê  - người hoài viễn xứ

Những chuyến xe chẳng chút nào do dự
Lăn bánh đưa …dân Quảng đến muôn phương
Lại chở theo tên đất lẫn tên trường
Nguyễn Hoàng- Bồ Đề- Thánh Tâm- Đắc Lộ

Dân về quê giữa hoang tàn sụp đỗ
Người vào Nam lập ấp - sống lưu dân
Người tỉnh này - người chốn nọ xa gần
Cuộc sống mới giữa muôn vàn gian khó

Tuổi chúng mình …ngày xưa là thế đó
Rất vô tư và quá đỗi… thân thương
Năm tháng qua đồng chung một mái trường
Bao kỷ niệm… ngùi… ngùi hoài lắng đọng…

Lời hát ai …văng vẳng còn vang vọng
Bài thơ tình nghệch ngoạc gửi làm quen
Ấy  lén đọc… rồi “nguýt” lẹ… dỗi hờn     
Ta và ấy …bị cặp đôi … “đỡ chết”

Sau giờ học chụm đầu nhau tán phét
Học hết mình - giành điểm cố tranh đua
Nữ hay nam cứ thế chẳng chịu thua
Nên mới được thầy cô đều ngưỡng mộ

Lắm câu chuyện không thể nào hé lộ
Của lớp mình ngày ấy mười một xê
Trường Nguyễn Hoàng hai buổi cứ đi về
Hẳn sâu lắm!  tình thầy cô bè bạn…

Nhóm Diễm Trang - Mười A thường ghép gán
Với lớp Xê dùng thun bắn giấy qua
Trên đường về nhóm hùa lại chọc đùa
Ta đỏ mặt chỉ biết cười nhìn nớ… !

Chuyện học trò dại khờ chừ …nhơ nhớ!
Bao mến yêu trên lăng kính xanh hồng
Bao nhớ thương thoang thoáng lẫn hương nồng
Mãi còn đó chẳng bao giờ hoen úa./.    
Q.Trị,15.6. 2017
Mai Vân-VTT

Tự tình Ngâu



TỰ TÌNH NGÂU …

Giọt ngâu tuôn nhẹ nhàng hạt thả

Vạt mây trời tất tả ngược xuôi

Gợi bao nhung nhớ khôn nguôi

Về  phương trời ấy hỡi người dấu yêu



Cố nhân hỡi! Rằng em có hiểu

Nổi lòng anh vắng thiếu sao rồi

Chúng mình thề hẹn chung đôi

Những sao mãi vẫn hai nơi thế nầy



Cuộc tình vốn đã là như vậy

Sao trời cao chả thấy xót thương

Nghĩa chàng tình thiếp nặng vương

Ông tơ bà Nguyệt xót thương giúp giùm



Tơ lạc lối gom mành kết chụm

Tình đôi nơi sớm đượm hương nồng

Duyên rày nên nghĩa vợ chồng

Đắp bù năm tháng phòng không đợi chờ.



Chẳng nhìn mưa! Thụt thùi than thở

Chẳng quạnh hiu nhớ nhớ thương thương

Đêm dài chẳng chút sầu vương

Giọt ngâu keo đính uyên ương se mành.
  Q.Trị,16.6. 2017
Mai Vân-VTT

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Cung Thương


CUNG THƯƠNG


CUNG THƯƠNG

Cung thương ấy sao nửa vời dứt quảng
Vần thơ kia khép chặt vẫn dâng trào
Những từ câu gọt dũa chẳng ngọt ngào
Hằng xao động bao tầm hồn đồng điệu

Có góc riêng… không thể nào thấu hiểu
Nên lặng thầm  dấu cất ấy vào trong
Từ thẳm sâu khoảng lặng nhớ thương mong
Một tiếng yêu … sao cứ hoài xa lạ

Ngồi một mình …thấm dầm cơn mưa hạ
Mưa lẹ làng …mưa vội  - thoáng thoáng qua
Bong bóng vỡ -  vỡ òa … biến trong mưa
Cũng tựa mảnh tình chúng mình ấy vậy

Mưa trái mùa …gợi nguồn thơ trổi dậy
Hòa vào mưa - nâng cảm xúc khởi nguồn
Ươm vào mưa …cuồn cuộn giọt thơ tuôn
Vơi vơi chút …nguôi nguôi… ngần nhung nhớ!

Tình chúng mình …cứ dặm dài rong ruổi
Tựa cánh chim lạc lối chẳng hướng về
Từng đêm dài- từng canh vắng lê thê
Em mãi ngóng …anh về …em  mãi ngóng…

Nối cung thương …bao ngày dài lắng đọng
Xóa giùm đi những nốt lặng … u buồn
Nâng cảm xúc bằng luyến láy trào tuôn
Mà lòng em
             từng ôm thương
                                  nén nhớ !
… … … về anh …
 Q.Trị,13.6. 2017
Mai Vân-VTT

 

Tình mưa

TÌNH MƯA

Em có biết … quê anh vào giữa hạ
Nắng chẻ tre - Nam Lào quạt thiêu mình
Vạn vật đều nhận chịu một cực hình
Trên chảo lửa quay cuồng cùng nhiệt nóng…
Em có biết … bao cánh đồng đợi nước
Bao con sông buồn tủi bởi cạn dòng
Bao cánh rừng cây lá mãi đợi mong
Cơn giông chuyển với mây thành mưa vội
Em có biết …ta yêu mưa nhiều lắm !
Bởi vì mưa là tất cả em ơi !
Mưa đang là nhịp sống của đất trời
Là cứu cánh giúp đẩy lùi lửa hạ
Em có biết… hiếm có cơn mưa thế
Nhưng năm nay mưa lại vốn thương tình
Từng cơn mưa xen nắng đến quê mình
Như đồng cảm dân tình Trung đấy!?
Mưa trái mùa ...mang tình cho tất cả
Nhịp xanh tươi điểm nét sự hồi sinh
Bức tranh quê đượm sắc tỏa lung linh
Cũng từ đó …
         mới yêu mưa
                   đến
Q.Trị,28.5.2017
Mai Vân
thế !

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Mây vương lối chiều



MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU

Tập lưu bút nơi tuổi thơ cất dấu
Gợi lại bao tình cảm quá thân thương
Những buồn vui đâu đó lại tỏ tường
Vùng kỷ niệm êm đềm từng trang giấy

Những tính cách của hôm nào trổi dậy
Ý ngọc vương bút thắm nhã chân tình
Dòng suy tư lớp lớp tỏa lung linh
Chợt cuồn cuộn tuôn tràn sông ký ức

Ai cũng có khoảng riêng tư chuẩn mực
Làm hành trang trước khi bước vào đời
Tuổi vàng son ôm ấp của một thời
Chẳng suy tính nhưng ắp đầy mộng đẹp

Lắm cuộc tình mấy ai nào muốn khép
Bao trang thư vốn chắp cánh ấy nào
Những lời yêu - thương nhớ quả ngọt ngào
Đành bỏ ngỏ… để rồi vương sầu nhớ…

Câu chuyện tình tuổi thơ là thế đấy
Tuổi học trò nhiều ít vốn sương vương
Tuổi vào đời giăng lối trước cổng trường
Yêu nhiều lắm - giận cũng nào chả ít !

Mối tình đầu …rày xưa thường vẫn ví …
Nhớ lâng lâng - thương chi lạ …thương lùng
Muôn câu yêu …vắt trán …ngẫm suy cùng
Rồi chẳng được câu nào suôn ý ngỏ

Dẫu chia tay với muôn vàn lý giải
Gói nhớ thương …mi ngấn giọt châu trào
Khép tình yêu - ôm dạ luống nghẹn ngào
Mà bước tiếp những khúc đời trước mặt

Vậy là mối tình đầu kia chôn chặt
Là vết thương hằn cứa nát tim mình
Là nổi đau lây lất mãi vô hình
Trách than phận - hẹn kiếp sau gặp lại…     

Khi cổng trường… tiễn chân rời tuổi mộng 
Cửa trường đời muôn hướng vội bật ra
Trước muôn vàn bão tố với phong ba
Sao biết được những điều không lường trước

Nhân gian không ít người thầm nuối tiếc
Tuổi thơ qua chẳng một mảnh tình trao
Cảm xúc yêu hư thực ấy thế nào
Khi hạnh phúc đang trong tầm tay với

Có lắm điều không như mình mong đợi
Mấy ai yêu lại thành lứa đôi đâu
Chút mây vương như vết nứt hằn sâu
Bổng đâu đó thoáng vật vờ xao động.  
 Q.Trị,12.6. 2017
Mai Vân-VTT

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

THƯƠNG CA HẠ



 NỔI TÌNH TRĂNG

Một khoảng lặng chơi vơi đâu là Nguyệt

Nghìn trùng xa …xa lắc quá đi thôi!

Đêm dần vơi… tâm sự rối bời bời

Thương Nguyệt lắm … sao hoài không mở lối !



Vậy đêm nữa - tàn canh TRĂNG mong đợi

Nén ngàn thương - ôm nổi nhớ ngất đầy    

Dẫu bên trời Nguyệt quả cận kề mây

Nhưng đâu phải gần nhau là hợp cẩn.



Có lẽ TRĂNG …ghen hờn mây đó thiệt  !

Nghĩ vẫn vơ thầm trách gió chút thôi

Bởi từng canh Trăng hết đứng lại ngồi

Nhìn gió đẩy xao mây vờn bóng Nguyệt



Cái chuyện tình  từ khi TRĂNG là NGUYỆT

Nửa bên nầy  - nửa chốn đó vời xa

Hai nữa tuy …khác biệt cũng một mà

Sao lại cứ …lời ong ve  cho lắm   



Chuyện tình TRĂNG sánh đôi cùng NGUYỆT thắm

Giữa thanh thiên bạch nhật tự xưa rày

Một vòng xoay khép kín đủ tháng ngày

Tròn trỏn tỏ - nhạt nhạt mờ ấy vậy…



Không thể ví …tình kia và nhân thế

Trăng - Nguyệt là hai nét một hình thôi

Chẳng lăng nhăng - đểu cáng - dối đùa chơi

Mây cũng vậy- gió thời càng tỏ nết



Không vốn như …lòng dạ kia đen tối

Nên chẳng ngăn cản được những tà tâm

Từ đầu môi chót lưỡi vướng lục dâm  

Ắt chuốc lấy não phiền vào mình đấy



Tình chúng mình đâu có là như vậy

Ơn trời cao khéo đặt sắp rỏ rành

Chữ thủy chung duyên nợ khép đã đành

Hòa quyện nhé

            mình thẹn thùng

                           chi nữa.
 Q.Trị,11.6. 2017
Mai Vân-VTT




NGHẸN LÒNG

Tại ngày đó em nghe lời ngon ngọt

Từ môi anh và giọng hát anh hay

Lại gặp nhau chung hướng gọi cô thầy

Nên em phải ngã lòng anh từ ấy.



Vậy mà mình chẳng bên nhau được mấy

Như ngày kia anh đường đột sang nhà

Vì anh sợ em yêu phải người ta

Nên vội vã bảo mạ cha mang lễ tới



Em ngỡ ngàng nghe trong lòng chới với

Cớ sao anh dám xử sự  thế nầy

Chuyện cưới xin em chẳng chút nào hay

Một đời người tình duyên đâu phải dễ



Giận thật nhiều nhưng rồi đành mặc kệ

Nhắm mắt sang - mười hai bến đục trong

Đời con gái như thuyền dạt giữa dòng

Khi tới bến chi trông nhờ mệnh số…



Phận vợ chồng chẳng dung hòa mấy độ

Hai trái tim như hai mảnh trời riêng

Những ngày dài cứ vậy lại ngã nghiêng

Em chao đảo chẳng ngờ đời lại thế



Đôi  mảnh ghép dẫu cố nào vẫn hở

Bao phủ phàng - trách phận một mình thôi

Thương con thơ bé bỏng nén kín lời

Nhưng anh vẫn …thói nào như tật ấy…



Tự hỏi lòng sao đời mình lại vậy

Nợ ai vay riêng mình trả thế này

Chuyện gia đình trong đục chằng nào hay

Mặc vợ yếu và đàn con thơ dại



Cũng nhiều lúc soi gương thầm hỏi lại

Duyên ai xui -  nợ mình gánh ắp đầy

Nghĩ quẩn nên nhiều lần định buông tay

Lìa thế giới - lìa gia đình thoát kiếp



Nghẹn lòng lắm …nhưng chẳng sao thoát được

Vậy thôi đành ta chọn bước ly thân

Ở một mình như vậy cũng quen dần

Còn hơn cảnh

                          phải  “đồng sàng - dị mộng” …

Q.Trị,03.6. 2017
Mai Vân-VTT




TÌNH  MƯA

Em có  biết … quê anh vào giữa hạ
Nắng chẻ tre -  Nam Lào quạt thiêu mình
Vạn vật đều nhận chịu một cực hình
Trên chảo lửa quay cuồng cùng nhiệt nóng…

Em có biết … bao cánh đồng đợi nước
Bao con sông buồn tủi bởi cạn dòng
Bao cánh rừng cây lá mãi đợi mong
Cơn giông chuyển với mây thành mưa vội

Em có biết …ta yêu mưa nhiều lắm !
Bởi vì mưa là tất cả em ơi !
Mưa đang là nhịp sống của đất trời
Là cứu cánh giúp đẩy lùi lửa hạ

Em có biết… hiếm có cơn mưa thế
Nhưng năm nay mưa lại vốn thương tình
Từng cơn mưa xen nắng đến quê mình
Như đồng cảm dân tình Trung đấy!?

Mưa trái mùa ...mang tình cho tất cả
Nhịp xanh tươi điểm nét sự hồi sinh
Bức tranh quê đượm sắc tỏa lung linh
Cũng từ đó …
           Mới yêu mưa
                                                Như thế !
Q.Trị,28.5.2017
Mai Vân-VTT
TRĂNG LÀ EM…


Em còn nhớ  xuân nao vừa chín tới
Đầy đặn trên đôi má ửng hồng tươi
Gió chênh chao trăng lại nhoẽn miệng cười
Lùa  mắt biếc giao tình như muốn nói

Gió ngập ngừng thay muôn vàn lời ngỏ
Ấp úng…a … ấp úng … chẳng  từ câu
Tự hỏi mỉnh? Nên bắt chuyện từ đâu ?
Tim xuyến xao nhưng môi thời chẳng hở

Bao dòng thư nồng nàn chưa từng ngỏ
Lại xé toang từng trang một đấy cơ
Sao giờ đây … mặt đối mặt đẫn đờ
 chẳng có từ câu nào tròn tỏ

Hạ buông rèm sân trường hoe phượng đỏ
Điệp âm buồn não nuột khúc chia ly
Ta bên nhau chẳng nói được điều gì
Mắt đau đáu giao làn quay tiễn bước…

Phút chia xa nợ nhau lời ngầm  ước    
Bao mùa đi cánh cánh mãi tấc lòng
Mỗi mùa trăng khắc khoải nổi chờ mong
Tròn vành vạnh hửng hồng góc trời hẹn

Giờ cánh gió chuyển làn về phương ấy
Một góc riêng - một  khoảng lặng cho mình
Nơi tình ta một thuở …. với lặng thinh
Giờ yêu lắm
                  Trăng ơi !
                                  Yêu trăng lắm !
… …
Tỏ tình  chừ …chẳng như lúc  ấy mô !!!!

Q.Trị,25.5.2017
Mai Vân

 


NGUYỆT …!



Dẫu ai cuội hay nhăng thời vẫn thế

Nguyệt là trăng hay em cũng vậy thôi
Mỗi ngày qua dẫu nắng dập mưa dồi
Rằng ta vẫn dấu mong ….chờ vọng Nguyệt

Dẫu xuôi ngược Đông trời hay tây cõi
Có lúc mờ - lúc tỏ …lúc mù không
Một vận xoay thích nhất buổi Nguyệt hồng
Ấy không chỉ riêng ta mà ai cũng

Yêu biết mấy trăng ơi! Vừa tuổi mộng
Giữa muôn vàn trong đục… lẫn mù sa
Hay cả lúc …non xanh ám ánh tà
Nguyệt xao động lòng ta cùng nhân thế

Ngay cả lúc lạc chơi miền hư ảo
Giữa tầng xanh tắm nắng hạn mưa đầm
Bến sông Hằng cõi ấy… dẫu xa xăm
Nguyệt thon thả biến thành vầng Nguyệt khuyết

Thương cái thuở trăng kia chưa là Nguyệt
Mãi vô tư với muôn khoảng tầng trời
Dáng dấp kia như vẫn tỏa sáng ngời
Lay động cả ngàn sao khi mành khép

Thương khi lúc …tàn canh khắc tiễn biệt
Nguyệt rời ta đến đối cực mù xa
Biết bao điều uẩn khúc chẳng ngộ ra
Em lại đến… bên ta lúc Chập choạng.

Đêm dần vơi ! chắng vơi ngần tâm sự
Bao yêu thương nghẽn lối bởi tình trao  
Ái ân dần ….nâng cung bậc ngọt ngào !
Ta tin Nguyệt…
                  lời thề kia
                                  mãi tỏ    
Q.Trị,02.6.2017
Mai Vân-VTT

 

TRỞ GIẤC

Cớ vì sao lại giật mình trở giấc
Em đó ư ! Người trong mộng ta ơi!
Một giấc mơ … Ôi ! quả thực tuyệt vời
Mộng hay thực… với chúng mình chỉ thế

Đừng trách phận - chớ than đời lận đận
Mây có giăng gió chẳng chịu ngừng đâu
Cớ chuyện chi em lại phải âu sầu
Mà cứ vậy thẳng đường không chệch lối

Dẫu hai sợi tơ trời đang lạc mối
Đợi ông Tơ bà Nguyệt với tay xe
Từ thẳm sâu diệu vợi những ước thề
Ắt bờ mộng tác thành như nguyện ước

Dẫu yến oanh đang dặm dài dâu bể
Muôn trùng xa nhưng đâu có cách lòng
Câu ân ái …từng khắc tỏ - khắc mong
Lời Oanh -Yến vẫn giao hòa em nợ…!

Cảm ơn em ! những vần thơ dịu vợi
Ru anh tròn sâu giấc mỗi từng đêm
Như lời yêu …dìu mộng quả êm đềm
Thơ chắp cánh níu thuyền tình đỗ bến…
Q.Trị,25.5.2017
Mai Vân-VTT

 

 

BẾN NHỚ

Ta lại về bên bến đò năm ấy
Thu Bồn xưa lưu dấu bước chân ai
Lời chia tay day dứt bấy dặm dài
Gieo mầm nhớ ngoài ni dòng Thạch Hãn

Buổi chia xa tay trong tay tiễn bước
Mắt  giao tình đắm duối lúc trao yêu
Ráng nghe anh ! Em chỉ có bấy điều
Thương nhiều lắm ! Đợi anh ngày tác hợp.

Em quay gót  - mắt dõi nhìn đắm đuối
Lời thề xưa xin ban  phép nhiệm mầu
Bến sông xưa trong đục dẫu đổi màu
Rằng em vẫn… một mực chờ và đợi…

Chiều nơi ni- ngầm hỏi cùng mây trắng
Răng mây hoài theo gió cuộn về mô
Bến sông xưa như ẩn dấu nổi sầu
Hình bóng cũ đâu rồi ? sao vời vợi …

Mây chả nói- sông lặng mình bến đợi
Ấy xa rồi …thuở đó giữa cuồng giông
Lời thề xưa như canh cánh tấc lòng
“ Còn mô nữa anh yêu ! Người năm cũ”.   
Q.Trị,16.5.2017
Mai Vân-VTT



THÔI ĐÀNH HẸN

Cũng lắm lúc dòng suy tư xoáy ngược
Dấu thời gian những thương- hận- đợi- mong
Bao kỷ niệm chợt vọng về nẻo nhớ
Lời yêu thương như canh cánh tấc lòng

Có ai thấu nổi buồn vương tháng hạ
Bao cuộc tình đan lối bước chân đi
Khi em anh vừa đượm nét xuân thì
Hong kỷ niệm ắp đầy trang thương nhớ …

Ôi! Cái thưở tương tư chồng chất lối
Điệp âm buồn vốn dĩ vẫn đeo mang
Lời chia xa hong nắng hạ võ vàng
Theo cánh phượng điểm khắc lần ly biệt

Lần cuối bên nhau nghẹn ngào- chẳng nói
Mắt mi giao đau đáu mướt dòng châu
Tiễn em xa lây lất …giọt lệ sầu
Buồn tê dại …đắng lòng theo nhịp bước.

Hiểu giùm anh ....Hiểu giùm anh…em nhé !
Trách mà chi ...duyên phận định tất rồi
Dầu chừ nay… người góc bể chân trời…
Mình hẹn nhé !... kiếp sau cùng nối nhịp


Dấu thời gian ….Dấu thời gian... gõ nhịp
Kỷ niệm buồn… Kỷ niệm ...chẳng hề vơi
Lời yêu thương như phép thuật nhiệm mầu
                  hoài lắng đọng
                                thẳm sâu
                                         tầng ký ức.
Quảng trị, 12/5/2017.

Mai Vân-VTT

 



ƯỚC GÌ !

Ước gì em … mỗi sáng được hóa thân
Thành đóa hoa mặt trời kia rạng chiếu
Ước gì tim em … căng đầy nhựa sống
Để những vần thơ sáng tỏa vô ngần

Ước là ...ước… mỗi ngày em vẫn thế
Những vần thơ cuồn cuộn khúc sông yêu
Những tâm tư đừng nhuốm ráng mây chiều
Và chẳng thể tan hòa trong nắng xế

Anh vẫn biết những điều em dấu kín
Chẳng thể nào chia sớt một riêng ai
Khúc sông yêu …giận dữ …xoáy đau bờ
Nào ai tỏ ? Mượn vần  thơ làm tỏ

Nếu một ngày kia dòng thơ bỏ ngỏ
Không còn ai …mở lối dẫn thơ trào
Ai khơi nguồn cảm hứng vút ngàn sao.
Anh nguyện hứa …sẽ là người thắp nến

Ước chỉ vậy …nhưng nào ai có được
Vút khỏi tầm tay bởi duyên nợ an bày
Dìu suy tư chắp cánh mộng từng ngày.
Thôi cứ  mặc… anh đây hoài cứ ước

Quảng Trị,12/5/17.
Mai Vân-VTT


GỞI NGƯỜI Ở LẠI

Ngày chia tay bước vào đời binh nghiệp
Gót quân hành luyện tập chẳng hề xao
Như lời anh đã hứa tự hôm nào
Rằng anh sẽ hoàn thành như ước nguyện

Đời quân ngũ ắt bao điều gian khổ
Vượt muôn vàn nguy khó lắm gian nan
Súng lên vai- băng xuyên mọi non ngàn
Ngày luyện tập đêm canh chừng biên ải

Rèn ý chí- sức dẻo dai bền bỉ
Để sau này nhằm khi có binh đao
Đời chiến chinh đâu có quản chi nào
Khi vào trận ắt quyết giành chiến thắng…

Đến một ngày khi trôi tròn nghĩa vụ
Như bao chàng trai khác sẽ quay về
Nơi miền đất chan chứa nét tình quê
Có em anh - con đê  làng dịu vợi.

Nơi ấy ta vẫn ngày ngày hai buổi
Sóng sánh bên nhau cắp sách tới trường
Những chiều hè bên bến xóm thân thương
Cùng  ngụp lặn giỡn đùa theo con nước….

Anh đã về sau thời gian xuôi ngược
Chân cứng đá mềm đã từng trãi đeo mang
Giờ cùng em ta xây dựng thôn làng
Hạnh phúc bên nhau trọn đời em nhé!
Q.Trị,16.5.2017
Mai Vân-VTT